|
Chẳng
biết tại sao trên báo chí người ta cứ phê phán chúng tôi “nhồi nhét"
học sinh “ học vẹt” chạy theo thành tích. Là giáo viên ưu tú, chiến sĩ
thi đua của ngành giáo dục nhiều năm liền, tôi phản đối. Cực lực phản
đối! Họ chả hiểu gì!
Cứ thử một lần đến trường tôi vào mùa "dò bài" xem, ban sẽ hiểu vì
sao mà tinh thần dạy và học của chúng tôi dâng cao như thế sáng tạo như
thế. Và cứ thử tham dự lễ tổng kết như năm ngoái, khi thầy hiệu trưởng
khả kính lên báo cáo kết quả học sinh trường tôi 100% đỗ tốt nghiệp,
bầu không khí òa vỡ niềm vui. Hoa và bong bóng rợp trời, người người ôm
chầm lấy nhau. Vì thế, cứ mỗi khi biết 6 môn thi tốt nghiệp, thầy hiệu
trưởng lập tức chỉ đạo lên kế hoạch dò bài, truy bài. Ngay sau đó,
chúng tôi chia làm nhiều ca rất khoa học. Em nào học sáng thì dò bài,
truy bài buổi chiều, nếu chưa thuộc lòng thì tiếp tục “ dò” và "truy"
cho đến tối, tối vẫn chưa thuộc... thì để dành ngày mai truy tiếp. Buổi
trưa, đã có các thầy giám thị đem cơm, nước vào tận lớp săn sóc. Trường
tôi lúc nào cũng nhộn nhịp, sáng đến cứ như là rạp hát ấy.
Phải
nói cường độ học tập của thầy trò tôi có thể gây kinh ngạc cho bất cứ
nền giáo dục nào trên thế giới. Ví dụ như hai em Lê Văn Bơ và Nguyễn
Thị Phờ trong lớp tôi chủ nhiệm có tên trong danh sách "dò bài" và truy
bài" cả 6 môn thi. Thế là, chỉ trong một ngày, hai em phải “chạy sô"
còn hơn ca sĩ ngôi sao. Vừa học chính khóa xong, hai em vào dò môn
Sinh, xong qua môn Sử, rồi Lý... Vì thế đến khi tôi dò môn Văn, em Bơ
đọc lộn qua một đoạn Sử, em Phờ thì nhầm qua công thức Lý... Mà hiếm có
tập thể giáo viên nào như chúng tôi, bỏ cả ngày nghỉ cuối tuần để "kề
vai sát cánh" với học sinh thân yêu tích cực "nấu sử sôi kinh". Ngay
như tôi, chồng đi công tác, hai đứa con nhỏ khóc mếu đòi đi công viên
chủ nhật, thế nhưng tôi vẫn gửi chúng qua hàng xóm để hăng hái đến
trường. Nếu thấy các em học, tôi cược rằng các sĩ tử ngày xưa sống dậy
phải chắp tay bái phục: em nào em nấy ngồi đủ tư thế: dựa vào tường,
dựa vào nhau... mắt trũng sâu, nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm cứ như các
nhà hiền triết ấy chứ. Vậy mà trên báo, có kẻ "xách mé" bảo chúng tôi
dạy học như thời trung cổ. Thế có oan không cơ chứ!?
Sáng
hôm nay, tôi nhận được tin hai em Lê Văn Bơ và Nguyễn Thị Phờ, sau một
thời gian được truy bài tận tình đã... nhập viện và có nhiều biểu hiện
là như cười nói một mình, ngâm thơ, viết công thức hóa học lên mặt
v.v... Cả trường tôi đâm lo.
Tình hình như vậy làm sao cuối năm,
tỷ lệ học sinh chúng tôi đỗ tốt nghiệp 100% như năm ngoái. Làm sao thầy
hiệu trưởng khả kính của chúng tôi lậii tươi cười khi đọc báo cáo, làm
sao hoa và bong bóng lai bay, làm sao mọi người hân hoan muốn ôm chầm
lấy nhau cơ chứ! Nghe đâu, ban giám hiệu đang bàn bạc để cử tôi vào...
bệnh viện để tranh thủ "dò bài" và "truy bài" cho hai em Bơ và Phơ. Nếu
thế thì cũng hơi kẹt vì chồng tôi đi công tác, hai con tôi làm sao đi
công viên vào ngày chủ nhật? Nhưng rồi tôi nghĩ: “ôi, giáo viên nào chả
thế mà tôi thì không muốn mất điểm thi đua”! Thế là tôi sắp sửa tiếp
tục sứ mệnh “ truy bài” rồi, vui lắm thay!
|
No Comment for this post yet...