-
Làm gái cũng là một nghề… vậy mà có nhiều đứa ác miệng nói đây không phải là nghề. Thử hỏi người ta ai cũng có nghề có nghiệp cả, có người có cái nghiệp làm thày, có người có nghiệp tu hành, có người thì có nghiệp làm quan, quan ngoan hay quan tham thì cũng là quan… mà cũng có người có nghiệp làm đầy tớ, vậy mấy đứa con gái như mình có nghiệp làm đĩ (làm gái).

Làm gái cũng phải học lỏm khi các chị hành nghề
Con gái hơ hớ như mình còn đi làm gái, còn có tiền, chứ mấy thằng ở quê lên, kiếm việc không được thì cũng chỉ đi ăn cắp vặt, ăn cướp, bảo kê cho bọn như mình. Ghét mấy đứa có ra gì đâu mà phách lối.

Cái nghề đĩ này thật nhiều chuyện dở khóc dở cười. Nơi bị coi là đáy xã hội chính là nơi đời người sống thật nhất. Nhiều thằng cha, cũng là ông này ông nọ, oách lắm cơ, vậy mà vào mấy động đ ĩ thì cũng như ai, cũng là đực rựa, cũng rên hư hử, thở hổn hển, phả hơi hôi thối vào người ta, cũng tần mần, rờ mó, rồi thì cũng úp mặt vào chỗ ấy… Vậy mà ở cơ quan thì hét ra lửa đấy, về nhà thì đạo mạo với vợ con, còn ra cái vẻ là người cha tốt, nhiều khi nghĩ thấy thật là tức cười. Có lần gặp phải cha già, háu gái, cứ rên hư hử, vùi mặt vào vú mình, cũng thấy tởm thật. Không vì tiền thì chỉ muốn cho lão cái đạp. Vậy mà mình vẫn phải tươi cười, rồi vuốt ve cái đầu hói hôi hám của lão nữa chứ. Đôi khi cũng tủi cho thân xác trẻ trung mà để dày vò bởi thứ già nua, xấu xí, tiếc thân quá đi. Sinh ra là đàn bà, gái nào mà không bị dày vò, làm đĩ thì còn có nhiều người dày vò, nên cũng biết so sánh, người này dày vò hay hơn người kia. Chứ cứ như mấy bà đạo đức ấy, cả đời biết được một thằng, hay dở đâu biết. Nhiều bà ngoan đù quá, chết già còn chưa được ma nào dày vò cho nữa chứ.
Ngày mình ngồi trên xe đò từ miền quê lên thành phố, bà già ngồi cạnh mình dắt theo đứa con gái lên kiếm chồng Hàn Quốc. Bà kể bô bô ra chiều biết chuyện lắm. Bà nói, lần này ráng gả đứa con gái cho thằng chồng Hàn, rồi cố đòi nó xây cho cái ao thả cá giống. Nghĩ cũng tội phải xa con gái, nhưng cho nó lấy thằng dưới quê, chả có cắc mẹ nào, rồi thì cũng khổ. Mấy thằng dưới quê, tối ngày nhậu, chẳng giúp được vợ con cái gì, mừ lâu lâu nó bụp cho, rõ khổ. Mình nghe bà già này kể lể mà ngán ngẩm quá. Mình nghĩ, lấy chồng thế thì ở vậy cho xong. Mình cũng hòng kiếm thằng chồng Hàn mà không được chọn, nên nay làm gái bia ôm. Thỉnh thoảng đọc trên báo, có tin mấy đứa lấy chồng Hàn bị hành hạ, đánh đập, mình lại tự an ủi, làm đĩ tại quê nhà cũng còn tốt số hơn.
Sinh ra mình đã bị dày vò
Đời đi làm đĩ khổ đã đành, nhưng nhiều khi đâu có ai hiểu cho. Như con T ấy, nó làm gái bia ôm cũng vài năm rồi. Ông già dưới quê cứ tưởng nó đi làm trên thành phố thì giàu lắm. Lâu lâu ông chơi bạc, đánh đề, vay nợ khắp làng xóm rồi thản nhiên nói: “Đợi con T nó gửi tiền về rồi tui trả”. Bởi vậy, con T cũng xinh gái, bao nhiêu tiền moi được của dzai cũng gửi về quê trả nợ cho ông bố hết, chả dành dụm được cắc nào. Nhiều khi nó còn vay mượn mình, chán mình cũng chẳng muốn đòi.
Mấy hôm nay, trời mưa, vắng khách. Ông trời oái ăm thiệt tình. Trời mưa ế ẩm, nhưng trời mưa lại hứng tình hơn. Mình ế ẩm ngán ngẩm ca mấy câu hát mà cũng chẳng thuộc hết bài, chẳng biết từ đâu ra. Ngó thằng H chạy xe ôm, thằng này ít nói lì lợm, được cái chu đáo. Nó chuyên chạy xe ôm cho bọn gái như tụi mình. Nhiều khi gặp khách sộp bo nhiều, mình cũng hay chia lộc cho nó. Hôm nào gặp phải thằng cà chớn, ngồi sau xe nó chở về, mình luôn mồm chửi mả cha thằng chó vừa chơi xong, nó cũng lầm lũi chẳng nói gì. Thằng H này như bị câm ấy, vậy mà nhiều khi mình thấy mến nó. Liếc nhìn nó ngồi đó, im lìm, mình tự nhiên muốn ghẹo chơi. Nhiều khi thiệt tình, ngủ với bao nhiêu thứ đàn ông có sao đâu, nay muốn ghẹo thằng H mà tự nhiên lại thấy ngài ngại, mắc cỡ. Chả hiểu ra làm sao nữa? Mình chợt nghĩ, thằng H chắc lâu rồi chưa được giải quyết, mình cho đại nó đi rồi trừ tiền xe, vả lại mình cũng đang thèm chết đây….

… Chu cha ơi, đúng là nó bị bí lâu ngày, nó quất liền ba phát khiến mình mệt lả. Nhưng cũng thấy thích. Nó chẳng mất thời gian, chẳng dạo đầu gì cả, nó nhào vô làm tới luôn. Mình thì đang hứng lắm rồi, mưa thế này mà ế khách thì ngán lắm. Đôi khi làm đĩ gặp đúng ngày mưa ngâu, ngày rụng trứng thiệt tình muốn cho không luôn ấy chứ.

...
Chuyện về đĩ chắc còn dài muôn thuở 1001 chuyện để kể. Đây chỉ là phóng tác theo một vài lời tâm sự Sushi nghe được. Có sao kể lại vậy thôi!
Sushi thành thật xin lỗi nếu bài này có động chạm tới sự nhạy cảm của ai đó! Sushi luôn nhìn đời người với con mắt trần trụi nhất, đời nhất, không thành kiến, lên án, miệt thị hay coi thường... Con người sinh ra vốn phải trải qua bao thăng trầm, sóng gió, khổ đau…!
Hãy “Cảm thông cho người, bỏ qua cho mình”!!!
Bạn nghĩ sao về "nghề" làm gái?
Posts displayed of the category: Góc Thư Giản
|
|
|
|
Tình
yêu quá nhiều lần bị lép vế trước tình dục. Nó dày công vun xây những
tình huống lãng mạn tuyệt vời và rồi đùng một cái tình dục ló mặt ra
làm lâu đài tình linh thiêng kia tan ra như bong bóng xà phòng.
- Này Tình dục, cậu làm tớ vẩn đục, mất trong sáng, cậu nóng vội, ham hố, tiêu hủy thi vị, gây thất vọng. Cậu làm tớ ê cả mặt.
Tình yêu không tình dục là tình đồng chí! |
|
Kẻ nào dại nhất? |
|
| Kể
ra, đời sinh viên có nhiều điều hạnh phúc mà ở lứa tuổi khác, ở môi
trường khác không có. Họ trong sáng và mơ mộng, thông minh và mạo hiểm.
Họ có thể nói lên những điều rất nhiều người e ngại, phải nhìn trước
ngó sau. Họ có thể làm những việc mà những người lớn tuổi phải dè dặt,
cân nhắc... Hôm nay, tôi lại vào dự hội thảo với họ và một cuộc tranh luận ngoài lề được đặt ra: Ai là kẻ dại dột nhất? Vẫn cô gái có gương mặt thanh tú, tính tình láu táu, phát biểu trước: - Tình yêu sét đánh. Những kẻ yêu theo kiểu tình yêu sét đánh là dại dột nhất. Gặp chàng, đùng một cái: yêu. Đùng một cái: hiến dâng. Rồi đùng cái nữa: cắt đứt. Thế là chấm hết. Cậu bên cạnh phản đối: - Thì ít nhất nàng ta cũng được hưởng những giây phút cực đỉnh của hạnh phúc. "Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm". Xuân Diệu chả nói thế là gì. Theo tớ ấy à, làm lãnh đạo là dại nhất. Cả bọn nhao nhao. Cô bé tết đuôi sam lớn tiếng nhất: - Xin lỗi đi. Tiền bạc và danh vọng là hai thứ đam mê nhất của con người. Làm lãnh đạo vừa có danh lại vừa có tiền. Dại kiểu gì mà khôn thế? Cậu kia không chịu: - Danh có, tiền có thật nhưng lại không sống với bộ mặt của mình, đi không dám theo dáng đi của mình, nói cũng phải uốn lưỡi theo người khác. Nhìn chung, sống như thế coi như chết rồi, chẳng phí công cha mẹ sinh thành ư? Cô bé có gương mặt thanh tú đồng tình: - Kể ra cũng là dại thật, đấy là xét về phần "người”, còn về phần “con” thì không dại lắm. Ăn ngon, mặc đẹp, quyền uy... Thế là khôn rồi. Một người đứng phắt dậy, lại cậu đeo kính cận lần trước: - Theo tớ, những người làm doanh nghiệp là dại dột nhất. Cả hội ngơ ngác. Vì trong đầu các sinh viên trẻ, nhà doanh nghiệp bao giờ cũng là những người khôn ngoan và mạo hiểm, chứ nói họ dại thì quả thật... bất ngờ. Cậu ta nói tiếp: - Nhà doanh nghiệp kia có 10 triệu "đô” trong tay. Nếu đem gửi ngân hàng lấy lãi chỉ cần 0,7% một tháng thì ông ta đã có tới 70.000 "đô", ăn tiêu làm sao cho hết. Thế mà ông ta lại dại dột, đâm đầu đổ đuôi, đầu tư buôn bán. Nay bị bắt rồi, nợ cả trăm triệu "đô" nữa chứ. Phá sản gần như chắc chắn. Lơ mơ còn bị tù nữa. Đang từ ông hoàng, tự mình nhảy xuống bùn đen. Các cậu thấy khôn ở chỗ nào? Các sinh viên trẻ lặng đi. Một tiếng thở dài: "Thế mà mọi quốc gia hưng thịnh đều trông vào giới doanh nghiệp. Tiếc thay!" |
|
|
|
|
|
Nguyên đán là từ Hán – Việt. Như vậy từ “Tết” có tên gọi khi nước ta tiếp xúc với văn hóa Hán. Cái tên Tết mà các cụ xưa dùng để chỉ Tết Nguyên đán thì cũng là diễn nôm chữ “Nguyên”. Nguyên có nghĩa là bắt đầu, lớn, đứng đầu. Kinh Dịch cũng bắt đầu bằng quẻ Nguyên. Trước thời Bắc thuộc, ở ta, Tết là một loại hội mùa, tổ chức vào thời gian rỗi rãi, gặt hái đã xong, cày đất đã vãn, bất đầu chuẩn bị một vụ mùa mới, làm màu hoặc lúa chiêm. Do có giao lưu với văn hóa Hán mà từ hội mùa chuyển thành loại hình Tết Nguyên đán ở người Kinh, người Mường, người Tày, người Nùng…với sự gia cố thêm vào ý nghĩa hội mùa một ý nghĩa khác nữa là đánh dấu một "tiết", tức một cung đoạn của thiên nhiên trong chu kỳ nông lịch. Động thổ xưa... Do là hậu thân của các hội mùa nên xem ra các nghi thức tiến hành của Tết Nguyên đán Kinh, Mường v.v…đều giống nhau ở những điểm cơ bản:
1. Tết là dịp để phô bày những thành quả, sản phẩm của lao động,
những của ngon vật lạ làm ra trong quá trình sản xuất: mọi người bày
mâm ngũ quả, làm các loại bánh, nấu các loại cỗ... Trong phong tục Tết của người Kinh xưa có lệ kiêng kỵ là ở ngày đầu năm, khi làng chưa làm lễ động thổ thì không ai được động đến đất, không được cuốc xới đã đành mà cả chẻ củi, giã gạo cũng kiêng. Có vẻ là dị đoan, nhưng thực chất là bảo lưu một tín ngưỡng cổ nảy sinh từ vũ trụ quan của người thời nguyên thủy. Người xưa vốn lấy con người làm gốc để suy luận và giải thích về vũ trụ . Như xét về sự đắp đổi của thời gian thì cứ mỗi lần xuân tới, thiên nhiên bừng sáng, cây cỏ tươi tốt lên, đâm chồi nảy lộc, nhựa đào ứ trong thân cành. Đó là nhờ đất mẹ đã tiếp cho nguồn sinh lực mới. Đất giống như bà mẹ có khả năng sinh sôi, nuôi dưỡng muôn loài. Nhưng cũng như bà mẹ, đất cũng có lúc nghỉ. Sau vụ mùa, vào tháng cuối năm giá lạnh, đất ngủ. Khi xuân về, con người phải đánh thức đất dậy để đất lại làm việc nuôi sống muôn loài. Nhưng trước khi đánh thức thì hãy để bà mẹ đất ngủ say vào khoảng thời gian thiêng liêng là lúc giao mùa. Thời gian ấy, đừng làm kinh động giấc ngủ của bà mẹ từng bao lâu vất vả.
Đó chính là nguồn gốc của lễ động thổ. Trải bao đời, chế độ phong
kiến đã khoác vào lễ này nhiều nghi thức phiền toái, như bày biện lễ
vật, nào vàng mã, nào chè rượu, phải có chủ tế, mũ mão, cân đai, lạy
quỳ, hương bái v.v... Nhưng cốt lõi đánh thức đất thì vẫn được bảo lưu: ...Động thổ nay Ở người Mường, bà con gần gũi của người Việt, cũng có lễ này, gọi là lễ đỗng thố. Nghi lễ có khác chút ít song cốt lõi thì như nhau: Hôm làm lễ này thì người già làng, tức ông cai khung, cai giáp dậy thật sớm. Ông xuống thang, tới bên cối giã gạo, được gọi là cái đuông. Trong lòng cối đã có sẵn vài hạt thóc. Ông cai cầm chày giã ba lần. Sau đó, ông cùng một người nhà vác cuốc đi ra suối, nơi người làng vẫn lấy nước để cày cấy. Suối này thường có đắp một cái đập con để ngăn nước, gọi là pài. Đến chỗ pài, ông cai xắn một miếng đất rồi người nhà đi theo ông đem miếng đất ấy ném xuống pài. Nghi thức này gọi là tắp pài (tức đắp đập). Như vậy, ở lễ đỗng thố, nghi thức đánh thức đất rõ nét hơn (giã vào cối) và ông cai cùng người nhà đi theo ông sau này đã hóa thân thành chủ tế và bồi tế trong lễ động thổ đã phong kiến hóa của người Kinh.
Nguồn:
Người đô thị
|
|
Mạn đàm tập tục Tết | |
|
Năm nào cũng vậy, sau lễ cúng ông công ông táo, mọi gia
Nguồn: Truyền Hình Hà Nội | |
Điều 1: Phải trung thực
Muốn gia nhập hội những người ăn nhâuk thì tuyệt đối không xin xỏ, trộm cắp tiền, vàng của vợ (có thể trích vài chục phần trăm lương để lập quỹ riêng)
Điều 2: Không phân biệt tuổi tác
Hội không phân biệt tuổi tác, chức vụ, cấp bậc, giới tính. Miễn sao có tửu lượng cao từ 3 xị trở lên là được.
Điều 3: Tự lực cánh sinh
Để giữ gìn sức khỏe, tất cả hội viên không được uống rượu bọt đường, rượu cồn, rượu dỏm... chỉ nên uống rượu gạo, rượu nếp, rượu tắc kè, rượu rắn...
Điều 4: An toàn trên xa lộ
Tất cả hội viên tuyệt đối không được lái xe các loại vì khi xỉn không làm chủ tốc độ dễ gây tai nạn (tốt nhất nên đi xe ôm hoặc quá giang người khác)
Điều 5: Tránh gây phiền phức
Khi đi nhậu không nên mang theo vợ con, nếu có em gái vợ chở theo thì càng tốt
Điều 6: Tôn trọng luật lệ
Trong bàn nhậu phải tuyệt đối tôn trọng chủ xị, không được kê táng, không phá mồi, không ăn gian, nói tục, chửi thề...
Điều 7: Tập trung cao độ
Trong bàn nhậu, để tránh mất đoàn kết nội bộ, tất cả hội viên không được phép rù rì riêng tư (vì dễ gây hiểu lầm), không được cầm nhầm hộp quẹt, không mang lộn dép, đặc biệt tay chân phải giữ trật tự nếu trong bàn có phái đẹp.
Điều 8. Uy tín tràn trề
Không được phép xin đi “tiêu” lúc chưa thanh toán tiền, để bạn nhậu ngồi đồng là mất đạo đức (nếu có đi phải để lại phần hùn)
Điều 9. Im lặng là vàng
Nhậu xong về nhà, tuyệt đối không được đánh đập, chửi bới vợ con. Nếu bị vợ đánh hoặc bị cằn nhằn thì chỉ được im lặng và đi kiếm chỗ ngủ (nhưng cố không được ngủ lộn nhà, lộn giường)
Điều 10. Đoàn kết nội bộ
Mọi thành viên của hội phải có nghĩa vụ thăm nuôi bạn bè khi có tai nạn do say xỉn gây ra hay do vợ đánh phải nằm viện cũng như gây rối trật tự bị công an bắt.
Điều 11. Không vi phạm pháp luật
Không được uống bia ôm, rượu ôm vì rất lãng phí và có ngày bị công an bắt (nếu lỡ vô, khi công an đến phải tìm đường... trốn trước)
Syndication

