Posts sent on: 01/01/2001

Tự truyện Công Vinh - Kì 1: "Một đứa trẻ nghèo khó đá bóng rất kém"
19 Jan 2009 


 “Hồi đó, mỗi khi có chuyện gì không hay, người ta lại khinh thường nói rằng vì bố tôi đi tù nên con cái mới không ra gì. Chưa bao giờ trách bố, nhưng thời thơ ấu, nhiều lúc tôi không dám ngẩng mặt nhìn ai…”


 

Ghi bàn thắng Vàng trong trận chung kết AFF Cup, trở thành Người hùng của dân tộc, thảm đỏ của vinh quang và thành công dường như trải dưới chân Công Vinh.

Nhưng lúc nào, trên gương mặt và trong ánh mắt của chàng cầu thủ 24 tuổi này cũng “đau đáu” một nỗi u buồn nào đó. Công Vinh tự nói về mình “Nếu không có những tháng ngày ấu thơ khốn khó, hẳn không có một Công Vinh như bây giờ”. Và trong thâm tâm của một đứa con trụ cột gia đình, Vinh vẫn luôn mong một bữa cơm đầm ấm, một cái Tết sum họp, có đầy đủ thành viên trong gia đình, dẫu biết mơ ước đó thật xa vời…
 
Cho dù giờ đã trở thành một cầu thủ nổi tiếng và thành công, nhưng Công Vinh không bao giờ có thể quên những ngày tháng ấu thơ của mình...

Thời thơ ấu đầy cay đắng
 
Vì miếng cơm manh áo, mà từ nhỏ chúng tôi đã thường xuyên phải xa mẹ.
 
Mẹ đi buôn đá đỏ, thi thoảng mới về, 4 chị em ở nhà với bố, khi các chị đi học, tôi ở nhà bồng em Chi, đưa em Chi đi chơi xung quanh làng rồi nấu cơm giặt giũ, nấu cám lợn, làm mọi việc nhà. Nhà tôi hồi đó nghèo lắm, chẳng có cái gì. Nghèo còn mắc cái eo. Một lần bố đi trên đường bị xe khách tông, phải vào viện điều trị rất lâu. Tiền thuốc men, viện phi khiến gia đình tôi gần như khánh kiệt.
 
Công Vinh và em gái Khánh Chi - người mà từ nhỏ, Vinh đã luôn bế bồng, chăm sóc.

Nhưng tai họa đâu đã hết. Khi bình phục, vì muốn gia đình tôi bớt khổ nên bố theo người ta đi buôn bán ma túy. Rồi bố bị bắt, cả nhà sững sờ, chao đảo. Năm đó tôi mới có 11 tuổi. Vắng bố, mẹ không đi buôn nữa, ở nhà trông chị em tôi. Nhưng một thời gian sau đó, mẹ chia tay bố. Khi đó bố vẫn ở trong tù.

Vẫn biết là vì hoàn cảnh gia đình quẫn quá nên bố mới làm liều, bản thân tôi chưa từng bao giờ trách bố cả, tôi rất yêu bố. Nhưng trong trí óc non nớt của một đứa trẻ, tôi vẫn tủi thân và cay đắng cho hoàn cảnh gia đình của mình, mặc cảm, nhiều lúc chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai.

Và tôi vẫn ý thức được rất rõ, những người xung quanh nhìn gia đình tôi như thế nào, có những người khinh thường chúng tôi ra mặt. Có bất cứ việc gì không hay xảy ra, người ta cũng nói rằng vì bố mày đi tù nên mày mới không ra gì như thế. Sau này, khi được nhiều người biết đến hơn, trong những lần đầu tiếp xúc với báo chí, tôi cũng tránh, không bao giờ nói đến chuyện của bố mình.

Nhưng trong 24 năm cuộc sống của tôi, từ nhỏ tới lớn, chưa bao giờ tôi thực sự được sống trong cảnh đầm ấm, đầy đủ cả gia đình. Hồi nhỏ mẹ đi làm thì sống với bố, lớn lên bố vào vòng lao lý thì sống với mẹ. Rồi bố mẹ lại li dị, đến khi bố ra tù rồi, chúng tôi cũng vẫn mãi mãi không bao giờ có thể đoàn tụ.

Tôi nhớ, năm 18 tuổi, ở trong đội U18 Sông Lam Nghệ An vô địch Quốc gia thì tôi bắt đầu có những khoản thu nhập đầu tiên. Tôi chơi thân với anh Hồng Tiến trong cùng đội – thân còn hơn cả anh em ruột thịt.

Vài tháng một lần hai anh em lại rủ nhau lên trại thăm bố. Chúng tôi phải thuê xe máy từ Vinh lên Thanh Chương (quãng đường khoảng 80 cây) vì làm gì có xe đâu. Sáng đi chiều về. Mà cứ phải khi nào có tiền thì mới lên thăm bố được, biếu bố ít tiền, kể cho bố nghe vài chuyện rồi lại đi về. Bố nghe tôi kể, biết tôi đá bóng tốt, được vô địch, được quay lên truyền hình thì mừng lắm, nghĩ con cái đã có được chút ít thành công.

Năm tôi 19 tuổi, bố cải tạo tốt, được ra tù trước thời hạn 4 năm, tôi mua xe, tìm việc cho bố, lo cho bố một cuộc sống ổn định. Tôi tìm cách để bố mẹ tái hợp, nhưng cũng không thể nào làm được. Là con cái, dù đau đớn, nhưng tôi không thể quyết định thay bố mẹ được. Những bữa cơm nhà sum họp, những cái Tết đoàn tụ, đầy đủ các thành viên trong gia đình chỉ là mơ ước xa vời. Bây giờ, nhiều lúc nghĩ lại, tôi nhận ra nỗi buồn đó vẫn cứ đeo đẳng mình mãi.

 
Những phút sum họp hiếm hoi của gia đình, nhưng dường như luôn thiếu vắng bóng cha.

Đã từng là người kém nhất trong lớp bóng đá

Lúc lớp 4, lớp 5, xem các anh Huỳnh Đức, Hồng Sơn đá Tiger cup, Seagames thì ngưỡng mộ và thèm lắm. Tôi bắt đầu làm quen với bóng đá, chơi bóng nhựa với một cậu bạn ở cái sân xi măng nhỏ trước nhà. Cậu ấy bị câm điếc, thua tôi một tuổi nhưng hai đứa đã đá bóng thân thiết suốt thời ấu thơ của tôi. Đá quen quen rồi thì được ra sân vận động lớn hơn đã với mọi người.

Tới năm 14 tuổi thì tôi bắt đầu tập luyện bóng đá một cách thực sự. Sông Lam Nghệ An định kì mỗi năm có một đợt tuyển cầu thủ trẻ, chọn từ xã lên, rồi huyện sẽ chọn lọc những người xuất sắc nhất để thi vòng cuối với các bạn khác trong tỉnh.

Năm đó, tôi thi và trúng tuyển cùng với 5 người khác của huyện, rồi từ gần 60 người của cả tỉnh, chọn ra hơn 20 bạn tầm tuổi như tôi vào lớp đào tạo cầu thủ trẻ của Sông Lam Nghệ An. Tôi phải lên Vinh (cách nhà 75 km) để theo lớp đó. Một buổi học văn hóa, một buổi tập bóng, ăn ở tập trung ở đây. Tôi rất ít khi được về nhà. Vì bố mẹ cũng lo tôi còn nhỏ không tiện đi lại, rồi nhớ nhà, chưa quen cuộc sống tự lập, về nhà nhiều thì sẽ khó học. Chính cuộc sống đó đã khiến cho tôi trưởng thành từ rất sớm.
 
"Chính cuộc sống đó đã khiến cho tôi trưởng thành từ rất sớm."

Hồi mới vào, chập chững tập luyện những động tác cơ bản, tôi đã nghe tên tuổi của anh Văn Quyến, Lâm Tấn. Nhưng tôi nghĩ rằng, những người đó quá xa vời vì dù chỉ hơn tôi 1, 2 tuổi nhưng họ đã nổi danh trong cả nước, từ giải U16 châu Á. Bao nhiêu vinh quang, thành công ở xung quanh họ. Tôi tự ti, chỉ đứng xa nhìn họ thôi, không dám cả đến gần để được nói chuyện với họ nữa.

Trong lớp học bóng đá thì tôi là người học kém nhất. Tôi nhỏ con, yếu, lại chưa từng được học những động tác cơ bản, trong khi các bạn khác thì đã tập vững hết rồi. Thêm sự tự ti, tâm lí sợ thầy giáo, nên tôi càng khó tiếp thu những bài tập. Tôi cứ đuối dấn.

Hơn 3 năm như thế, thì tôi xin thầy để cho tôi về nhà. Sức học văn hóa của tôi tương đối khá, và lúc đó, tôi cũng chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành vận động viên chuyên nghiệp, tập lẹt đẹt như tôi thì làm cầu thủ làm sao được. Tôi muốn trở thành một sĩ quan quân đội.

Nhưng thầy Hà Thìn – thầy của tôi không đồng ý. Thầy bảo người ta xin vào không được mà tôi lại xin ra. Cứ ở lại học thêm năm nữa xem sao. Trong 10 năm đá bóng của mình, quyết định đó thực sự là bước ngoặt đầu tiên với tôi. Tôi bắt đầu gồng mình lên tự học, tự tập luyện, và thời gian đó, điều tôi học được là đã biết tự tin vào mình để đi lên, không được chùn bước, không được dừng lại…

Theo Kenh14
ITCOM · 1108 views · 30 comments
Categories: Tin Tức Chung
Thầy giáo đánh vào chỗ kín của học sinh
19 Jan 2009 

232 magnify
Ngay trong giờ học môn thể dục tại trường THCS Chi Lăng - TP Lạng Sơn, các học sinh lớp 6A3 trêu đùa đánh nhau. Khi nhận được phản ánh, thầy giáo đã kéo hai học sinh vào toa lét để “xử lý” bằng cách đánh vào…của quý học sinh.

Đánh không đúng chỗ
Trong đơn kêu cứu , bố mẹ của học sinh Hà Thế Minh, lớp 6A3 (người được gia đình cho là bị thầy giáo dùng chân húc vào dương vật) cho biết: “Ngày 23/9/2008, trong giờ thể dục của thầy Cường, con tôi là Minh cùng bạn Phong học cùng lớp đánh nhau đùa với cháu Toàn học cùng lớp.

Đơn khiếu nại về việc thầy giáo hành hung học sinh

Con tôi có va chạm vào mặt cháu Toàn, lập tức cháu Toàn chạy đi tìm thầy giáo để mách sự việc. Liền sau đó, thầy Cường đã tìm đến kéo tay con tôi và cháu Phong vào trong sân trường đi qua phòng bảo vệ. Lúc đó có thầy Hòa hiệu phó nhà trường ngồi bên trong nhìn thấy và thầy nói hai thằng đánh một thằng giỏi nhỉ...

Thầy Cường kéo con tôi và cháu Phong vào phòng vệ sinh trường ngay tầng 1, đóng cửa lại túm cổ cháu Phong để đánh. Quay sang phía con tôi, thầy đã dùng đầu gối thúc vào dương vật làm con tôi đau và khóc. Lúc con tôi đang ôm “bộ hạ” khóc lên thì có cháu Đức là học sinh cùng trường bước vào nhìn thấy cảnh tượng trên”.

Trao đổi với PV, anh Hà Văn Duy - bố của học sinh Minh cho hay, “thấy cháu đi lại hơi khó khăn tôi nghĩ chắc là đau chân, nhưng khi phát hiện cháu có biểu hiện sợ sệt, vợ chồng chúng tôi hỏi thì cháu mới dám nói là bị thầy giáo dạy môn thể dục đánh vào dương vật. Tôi cương quyết bắt cháu cởi quần xem mới thấy rõ cháu bị sưng tấy vùng dương vật và có vết tím. Ngay đêm đó, cháu kêu đau tức trong hốc mắt và bí đái, vợ chồng tôi lập tức đưa cháu vào nhập viện”.


Hà Thế Minh, lớp 6A3 trường THCS Chi Lăng - TP Lạng Sơn bị thầy đánh vào chỗ ấy

Trong bản tường trình của học sinh La Nguyên Phong, được phụ huynh là bà Nguyễn Thị Tám, ký xác nhận khẳng định: “…thầy thục bạn Minh vào gần chim, bạn Minh kêu a... Rồi thầy bảo đứng dậy lạy cụ trong phòng vệ sinh, lúc đó mới có bạn Đức vào”.

Kết quả tại bệnh viện Đa khoa trung tâm TP Lạng Sơn được BS Bế Thái Hưng - Phó trưởng phòng KHTH xác nhận như sau: Cháu Hà Thế Minh nhập viện ngày 23/9 ra viện ngày 24/9. Chẩn đoán của phòng khám và khoa ghi rõ cháu bị sang chấn dương vật.

Gia đình anh Duy đã làm đơn kiến nghị gửi Ban giám hiệu trường THCS Chi Lăng yêu cầu xem xét sự việc và đề nghị nhà trường có hình thức kỷ luật thích đáng đối với thầy giáo Cường cũng như yêu cầu nhà trường phải bồi thường mọi chi phí điều trị cho cháu Minh. Ngoài ra, gia đình còn yêu cầu thầy giáo phải có trách nhiệm nếu có hậu quả gì với con của họ.

Giấy ra viện của học sinh Minh. (Ảnh Q.Đ)

Gói quà nhận lỗi…
"Ngày 21/10, vợ thầy Cường đã đến gia đình tôi xin lỗi với 1 gói quà và đưa cho gia đình thêm 2 triệu nhưng gia đình đã lập tức trả lại, còn quà thì gia đình vẫn để đấy” - anh Duy cho biết.

Gói quà vợ thầy Cường mang đến nhà anh Duy đã được ông Lương Hoài Trụ - Thanh tra Phòng giáo dục TP Lạng Sơn và bà Ngô Mai Trâm, hiệu trưởng trường PTCS Chi Lăng xác nhận là có biết. Còn về số tiền 2 triệu đồng, ông Duy im lặng, không đưa ra phát ngôn nào.


Minh và gói quà của vợ thầy Cường

Trả lời về những vấn đề liên quan khác, bà Trâm nói: “Tôi biết sự việc khi nhận đơn của bà Đỗ Thị Nhâm, phụ huynh học sinh cháu Minh gửi đến nhà trường. Chúng tôi đã tìm hiểu sự việc và yêu cầu thầy Cường làm tường trình. Chúng tôi đã họp và xác định các sai phạm của thầy Cường như sau: Thứ nhất, thấy đã xử lý học sinh không đúng lúc, tức đang trong giờ học mà xử lý học sinh vi phạm. Hai là xử lý học sinh chưa đúng chỗ khi đưa học sinh vào nhà vệ sinh xử lý. Chúng tôi đã thống nhất quan điểm là phê bình kiểm điểm thầy Cường trước hội đồng nhà trường”.

Bà Trâm cho biết thêm: “Chúng tôi cũng được biết, phụ huynh em Minh đã gửi đơn khiếu nại đến công an phường Chi Lăng, công an phường đã đến trường tìm hiểu và mời thầy Cường lên làm việc. Vì thế, để giải quyết việc này không chỉ dừng riêng trong phạm vi của nhà trường nữa. Hiện nay, nhà trường đã chuyển tất cả các tư liệu, những gì liên quan đến sự việc lên phòng giáo dục TP để chờ xem xét xử lý”.


Trường THCS Chi Lăng - nơi xảy ra sự việc. (Ảnh: QĐ)

Ông Nguyễn Đức Duy - Phó trưởng công an phường Chi Lăng, TP Lạng Sơn cho biết: “Cơ quan đã tiếp nhận đơn khiếu nại của công dân, phân công cán bộ tìm hiểu sự việc theo đúng chức năng, đến nay công tác điều tra đã xong”. Ông Duy cũng khẳng định đây là vấn đề tế nhị, phải được sự đồng ý của cơ quan cấp trên mới công bố (?!).

Ông Ngô Hiền - Trưởng phòng tạm quyền, phòng GD&ĐT TP Lạng Sơn khẳng định: “Chúng tôi đã giao cho Thanh tra phòng vào cuộc xem xét sự việc, tuy nhiên chúng tôi còn phải chờ kết quả kết luận bên công an và các cơ quan liên quan. Tôi khẳng định sẽ họp bàn để giải quyết vấn đề này trong thời gian sớm nhất tránh sự hiểu nhầm vì vấn đề này tương đối nhạy cảm” (?!).

Còn chị Nhâm, phụ huynh cháu Minh kể: “Trước đó, vào ngày 18/10, tôi được mời đến trường làm việc, cô Thúy - giáo viên phụ trách đoàn đội cho biết một cán bộ thanh tra phòng giáo dục thành phố yêu cầu gia đình rút đơn khiếu nại, nhưng tôi không đồng ý”.
(Dân trí, Gia đình)

Lời bàn của OnlyU:
Đợt trước có cái clip thầy giáo "thương cho roi cho vọt" trên bục giảng mà cộng đồng còn bức xúc, Nhà trường cũng đã cảnh cáo và kỷ luật đến mức một số bạn đề nghị OnlyU xóa entry đó nhưng vì sự việc đã kết thúc và OnlyU cũng không nêu đích danh những nhân vật trong clip nên sự việc dần chìm vào quên lãng.

Clip thầy giáo đánh học sinh trên bục giảng (download tại đây)

Vậy mà hôm nay đọc bài này thấy ở đâu đó còn nhiều ung nhọt hơn. Một thầy giáo đánh học trò dã man như con ngan, ác như con tê giác đó thế àm chỉ bị phê bình kiểm điểm, thử hỏi làm sao những hiện tượng tương tự không xảy ra?

Thêm nữa, không hiểu sao các báo nhận được Đơn khiếu nại lại không đưa hình của thầy giáo Cường lên cho mọi người chiêm ngưỡng dung nhan, trong khi lại đưa tên tuổi, hình ảnh của một em trai bị tổn thương "chỗ ấy"? Nhỡ sau này vì thế mà em không có bạn gái thì sao?

Hy vọng công an và các cấp có thẩm quyền có biện pháp kỷ luật mạnh hơn đối với thầy Cường (nếu xác minh sự việc trên là đúng) để làm gương cho các thầy cô giáo khác.

Nếu bạn là công an và người có thẩm quyền, bạn sẽ xử lý thầy Cường và bé Minh thế nào?
ITCOM · 920 views · 18 comments
Categories: Tin Tức Chung
"Làm gái" cũng là một nghề
19 Jan 2009 

333 magnify
Làm gái cũng là một nghề… vậy mà có nhiều đứa ác miệng nói đây không phải là nghề. Thử hỏi người ta ai cũng có nghề có nghiệp cả, có người có cái nghiệp làm thày, có người có nghiệp tu hành, có người thì có nghiệp làm quan, quan ngoan hay quan tham thì cũng là quan… mà cũng có người có nghiệp làm đầy tớ, vậy mấy đứa con gái như mình có nghiệp làm đĩ (làm gái).

Làm gái cũng phải học lỏm khi các chị hành nghề

Con gái hơ hớ như mình còn đi làm gái, còn có tiền, chứ mấy thằng ở quê lên, kiếm việc không được thì cũng chỉ đi ăn cắp vặt, ăn cướp, bảo kê cho bọn như mình. Ghét mấy đứa có ra gì đâu mà phách lối.


Cái nghề đĩ này thật nhiều chuyện dở khóc dở cười. Nơi bị coi là đáy xã hội chính là nơi đời người sống thật nhất. Nhiều thằng cha, cũng là ông này ông nọ, oách lắm cơ, vậy mà vào mấy động đ ĩ thì cũng như ai, cũng là đực rựa, cũng rên hư hử, thở hổn hển, phả hơi hôi thối vào người ta, cũng tần mần, rờ mó, rồi thì cũng úp mặt vào chỗ ấy… Vậy mà ở cơ quan thì hét ra lửa đấy, về nhà thì đạo mạo với vợ con, còn ra cái vẻ là người cha tốt, nhiều khi nghĩ thấy thật là tức cười. Có lần gặp phải cha già, háu gái, cứ rên hư hử, vùi mặt vào vú mình, cũng thấy tởm thật. Không vì tiền thì chỉ muốn cho lão cái đạp. Vậy mà mình vẫn phải tươi cười, rồi vuốt ve cái đầu hói hôi hám của lão nữa chứ. Đôi khi cũng tủi cho thân xác trẻ trung mà để dày vò bởi thứ già nua, xấu xí, tiếc thân quá đi. Sinh ra là đàn bà, gái nào mà không bị dày vò, làm đĩ thì còn có nhiều người dày vò, nên cũng biết so sánh, người này dày vò hay hơn người kia. Chứ cứ như mấy bà đạo đức ấy, cả đời biết được một thằng, hay dở đâu biết. Nhiều bà ngoan đù quá, chết già còn chưa được ma nào dày vò cho nữa chứ.


Sinh ra mình đã bị dày vò

Ngày mình ngồi trên xe đò từ miền quê lên thành phố, bà già ngồi cạnh mình dắt theo đứa con gái lên kiếm chồng Hàn Quốc. Bà kể bô bô ra chiều biết chuyện lắm. Bà nói, lần này ráng gả đứa con gái cho thằng chồng Hàn, rồi cố đòi nó xây cho cái ao thả cá giống. Nghĩ cũng tội phải xa con gái, nhưng cho nó lấy thằng dưới quê, chả có cắc mẹ nào, rồi thì cũng khổ. Mấy thằng dưới quê, tối ngày nhậu, chẳng giúp được vợ con cái gì, mừ lâu lâu nó bụp cho, rõ khổ. Mình nghe bà già này kể lể mà ngán ngẩm quá. Mình nghĩ, lấy chồng thế thì ở vậy cho xong. Mình cũng hòng kiếm thằng chồng Hàn mà không được chọn, nên nay làm gái bia ôm. Thỉnh thoảng đọc trên báo, có tin mấy đứa lấy chồng Hàn bị hành hạ, đánh đập, mình lại tự an ủi, làm đĩ tại quê nhà cũng còn tốt số hơn.



Đời đi làm đĩ khổ đã đành, nhưng nhiều khi đâu có ai hiểu cho. Như con T ấy, nó làm gái bia ôm cũng vài năm rồi. Ông già dưới quê cứ tưởng nó đi làm trên thành phố thì giàu lắm. Lâu lâu ông chơi bạc, đánh đề, vay nợ khắp làng xóm rồi thản nhiên nói: “Đợi con T nó gửi tiền về rồi tui trả”. Bởi vậy, con T cũng xinh gái, bao nhiêu tiền moi được của dzai cũng gửi về quê trả nợ cho ông bố hết, chả dành dụm được cắc nào. Nhiều khi nó còn vay mượn mình, chán mình cũng chẳng muốn đòi.



Mấy hôm nay, trời mưa, vắng khách. Ông trời oái ăm thiệt tình. Trời mưa ế ẩm, nhưng trời mưa lại hứng tình hơn. Mình ế ẩm ngán ngẩm ca mấy câu hát mà cũng chẳng thuộc hết bài, chẳng biết từ đâu ra. Ngó thằng H chạy xe ôm, thằng này ít nói lì lợm, được cái chu đáo. Nó chuyên chạy xe ôm cho bọn gái như tụi mình. Nhiều khi gặp khách sộp bo nhiều, mình cũng hay chia lộc cho nó. Hôm nào gặp phải thằng cà chớn, ngồi sau xe nó chở về, mình luôn mồm chửi mả cha thằng chó vừa chơi xong, nó cũng lầm lũi chẳng nói gì. Thằng H này như bị câm ấy, vậy mà nhiều khi mình thấy mến nó. Liếc nhìn nó ngồi đó, im lìm, mình tự nhiên muốn ghẹo chơi. Nhiều khi thiệt tình, ngủ với bao nhiêu thứ đàn ông có sao đâu, nay muốn ghẹo thằng H mà tự nhiên lại thấy ngài ngại, mắc cỡ. Chả hiểu ra làm sao nữa? Mình chợt nghĩ, thằng H chắc lâu rồi chưa được giải quyết, mình cho đại nó đi rồi trừ tiền xe, vả lại mình cũng đang thèm chết đây….


… Chu cha ơi, đúng là nó bị bí lâu ngày, nó quất liền ba phát khiến mình mệt lả. Nhưng cũng thấy thích. Nó chẳng mất thời gian, chẳng dạo đầu gì cả, nó nhào vô làm tới luôn. Mình thì đang hứng lắm rồi, mưa thế này mà ế khách thì ngán lắm. Đôi khi làm đĩ gặp đúng ngày mưa ngâu, ngày rụng trứng thiệt tình muốn cho không luôn ấy chứ.



...

Chuyện về đĩ chắc còn dài muôn thuở 1001 chuyện để kể. Đây chỉ là phóng tác theo một vài lời tâm sự Sushi nghe được. Có sao kể lại vậy thôi!

Sushi thành thật xin lỗi nếu bài này có động chạm tới sự nhạy cảm của ai đó! Sushi luôn nhìn đời người với con mắt trần trụi nhất, đời nhất, không thành kiến, lên án, miệt thị hay coi thường... Con người sinh ra vốn phải trải qua bao thăng trầm, sóng gió, khổ đau…!

Hãy “Cảm thông cho người, bỏ qua cho mình”!!!


(Sushi)



Bạn nghĩ sao về "nghề" làm gái?
ITCOM · 1059 views · 4 comments
Categories: Góc Thư Giản
Tình yêu và tình dục
19 Jan 2009 
 
abc
 
 

Tình yêu quá nhiều lần bị lép vế trước tình dục. Nó dày công vun xây những tình huống lãng mạn tuyệt vời và rồi đùng một cái tình dục ló mặt ra làm lâu đài tình linh thiêng kia tan ra như bong bóng xà phòng.

Tình yêu liên tục nghĩ cách thoát khỏi sự dính líu đến tình dục nhưng vô ích. Nó từng thử đơn lẻ đi một đường riêng nhưng chỉ được một đoạn rất ngắn. Loanh quanh một hồi, cả 2 thế lực luôn chèn bước nhau lại phải khoác tay sánh đôi đi cùng.

- Này Tình dục, cậu làm tớ vẩn đục, mất trong sáng, cậu nóng vội, ham hố, tiêu hủy thi vị, gây thất vọng. Cậu làm tớ ê cả mặt.

- Tình yêu chay tịnh không thể mãi tồn tại. Chúng ta là một cặp không thể tách rời. Tớ công nhận: Nếu không có tình cảm tớ vẫn sống nhưng sống khắc khoải. Cậu cũng thế, định độc thân vĩnh viễn à?

- Biết là phải lệ thuộc nhau nhưng điều làm tớ bực mình nhất là: cậu luôn thò cái mặt của mình vào đúng lúc tớ cảm thấy nên thơ nhất.

- Càng lãng mạn tớ càng “phê”. Tớ bị kích thích bởi chính cái khung cảnh mỹ miều mà cậu tạo dựng.

- Thật thô thiển, nụ hôn đầu đẹp là thế, thế mà cậu xúi giục hai cái lưỡi nhảy vào cuộc. Nhục dục làm càn là nhờ những cái hôn lưỡi của cậu ấy.

- Đó là kết quả của một phản ứng khoa học, khi chất này đổ vào chất kia sẽ xảy ra một vận động cơ học…

- Thôi đi. Cậu là thủ phạm phá đám những cảnh đẹp thần tiên mà các nàng Juliet đang tận hưởng.

- Đúng là các nàng hơi ngỡ ngàng nhưng cơn sốc đó qua nhanh. Họ trao và nhận chứ không phải là cắn răng chịu đựng. Mà này, chính tình yêu đã nghĩ ra khái niệm “dâng hiến”, chứ không phải là tình dục đâu đấy.

- Cậu trơ hết chỗ nói. Cậu làm cho các đôi trai gái quay lưng lại với những điểm hẹn hò thơ mộng, giờ thì họ dắt thẳng nhau vào các nhà nghỉ.

- Nhờ tớ mà khi chia tay họ không thể quên được nhau.

- Đừng nhận vơ, đã gọi là “chiêu đãi” nhau thân xác, thì quên được.

- Ý tớ là khi tụi mình kết hợp thì các tình nhân không quên được nhau.

- Cậu toàn núp dưới bóng của tớ để lộng hành. Ở ngoài hôn nhân, cậu nhân danh tình yêu để giải quyết nhu cầu sinh học. Còn trong hôn nhân, không cần tình yêu, cậu vẫn “độc diễn” được đấy thôi, việc gì phải lôi tớ ra làm bình phong?

- Đấy là lỗi của hôn nhân. Nó giết dần tình yêu, lâu ngày nó có thể thủ tiêu nốt cả tình dục. Tớ tồn tại như một cọng rơm để cứu vãn các cặp vợ chồng. Cậu có tin không, tình dục hồi sinh thì tình yêu sẽ bò lóp ngóp trở lại.

- Cậu định ám chỉ gì?

- Không không, chúng mình tương sinh tương hỗ. Tình yêu chết thì tình dục chết theo. Đôi khi tuần tự đảo lại: tình dục nghẻo trước, tình yêu nghẻo liền sau.

- Cậu chỉ nói mồm, trong lòng cậu thì cậu coi tình yêu là cái thá gì. Người ta rõ là đang yêu nhau, cậu lấy tình dục dụ dỗ khiến người ta phản bội nhau.

- Tờ chỉ là một thế lực “cơ bắp”, ăn thua gì so với sức mạnh “tinh thần” của cậu. Tình yêu khiến người ta dối trá, âm mưu, tàn bạo… Chẳng có gì người ta không làm vì tình yêu. Tình dục chúng tớ, “ăn đong từng bữa”, vui lúc nào được lúc đấy. Khi đứng một mình chúng tớ rất tầm thường, không đáng là đối thủ của cậu đâu.

- Đừng vờ vịt nhún mình. Cậu đã phá tan biết bao mối tình lớn. Cậu khiến một Juliet có thể tâm sự với bạn gái như sau: Tình yêu của anh này nặng cân hơn anh kia nhưng tình dục của anh kia lại nặng ký hơn anh này. Thế nên mình sẽ chọn anh kia.

- Tớ chỉ là một tiêu chuẩn, để người ta chấm điểm cho nhau. Thời thế thay đổi, xưa kia người ta không dám coi trọng tớ một cách công khai, thời nay người ta cho tớ một vị trí nhất định. Tình yêu các cậu cũng mới đây mới nhìn ra tớ là đối thủ. Ngày trước cậu là “độc nhất đế vương”, giờ đây có kẻ cạnh tranh cậu không hài lòng cũng là lẽ thường tình. Đừng căm giận tớ đến vậy, việc tớ đôi khi nổi đình đám hơn cậu chẳng qua là đánh dấu một thời điểm con người ta cởi mở hơn với nhau và với bản thân mà thôi. Nhờ tớ mà một số đông bắt đầu biết sống cho mình.

- Khỏi cần phải dạy dỗ kể công. Nếu cậu giấu mặt bí ẩn như ngày xưa có lẽ đáng quý hơn, lúc này cậu chường mặt ra mọi lúc mọi nơi, nhàm chán hơn bao giờ hết. Làm gì thì làm, đừng để cho tớ cảm thấy ngại những lúc khoác tay sánh bước bên cậu.

Tình yêu không tình dục là tình đồng chí!
Tình dục không tình yêu là tình đồng…sàng

ITCOM · 1509 views · 34 comments
Categories: Góc Thư Giản
Kẻ nào dại nhất?
19 Jan 2009 

Kẻ nào dại nhất?

   
 
Kể ra, đời sinh viên có nhiều điều hạnh phúc mà ở lứa tuổi khác, ở môi trường khác không có. Họ trong sáng và mơ mộng, thông minh và mạo hiểm. Họ có thể nói lên những điều rất nhiều người e ngại, phải nhìn trước ngó sau. Họ có thể làm những việc mà những người lớn tuổi phải dè dặt, cân nhắc...

Hôm nay, tôi lại vào dự hội thảo với họ và một cuộc tranh luận ngoài lề được đặt ra: Ai là kẻ dại dột nhất?

Vẫn cô gái có gương mặt thanh tú, tính tình láu táu, phát biểu trước:

- Tình yêu sét đánh. Những kẻ yêu theo kiểu tình yêu sét đánh là dại dột nhất. Gặp chàng, đùng một cái: yêu. Đùng một cái: hiến dâng. Rồi đùng cái nữa: cắt đứt. Thế là chấm hết.

Cậu bên cạnh phản đối:

- Thì ít nhất nàng ta cũng được hưởng những giây phút cực đỉnh của hạnh phúc. "Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm". Xuân Diệu chả nói thế là gì. Theo tớ ấy à, làm lãnh đạo là dại nhất.

Cả bọn nhao nhao. Cô bé tết đuôi sam lớn tiếng nhất:

- Xin lỗi đi. Tiền bạc và danh vọng là hai thứ đam mê nhất của con người. Làm lãnh đạo vừa có danh lại vừa có tiền. Dại kiểu gì mà khôn thế?

Cậu kia không chịu:

- Danh có, tiền có thật nhưng lại không sống với bộ mặt của mình, đi không dám theo dáng đi của mình, nói cũng phải uốn lưỡi theo người khác. Nhìn chung, sống như thế coi như chết rồi, chẳng phí công cha mẹ sinh thành ư?

Cô bé có gương mặt thanh tú đồng tình:

- Kể ra cũng là dại thật, đấy là xét về phần "người”, còn về phần “con” thì không dại lắm. Ăn ngon, mặc đẹp, quyền uy... Thế là khôn rồi.

Một người đứng phắt dậy, lại cậu đeo kính cận lần trước:

- Theo tớ, những người làm doanh nghiệp là dại dột nhất.

Cả hội ngơ ngác. Vì trong đầu các sinh viên trẻ, nhà doanh nghiệp bao giờ cũng là những người khôn ngoan và mạo hiểm, chứ nói họ dại thì quả thật... bất ngờ. Cậu ta nói tiếp:

- Nhà doanh nghiệp kia có 10 triệu "đô” trong tay. Nếu đem gửi ngân hàng lấy lãi chỉ cần 0,7% một tháng thì ông ta đã có tới 70.000 "đô", ăn tiêu làm sao cho hết. Thế mà ông ta lại dại dột, đâm đầu đổ đuôi, đầu tư buôn bán. Nay bị bắt rồi, nợ cả trăm triệu "đô" nữa chứ. Phá sản gần như chắc chắn. Lơ mơ còn bị tù nữa. Đang từ ông hoàng, tự mình nhảy xuống bùn đen. Các cậu thấy khôn ở chỗ nào?

Các sinh viên trẻ lặng đi. Một tiếng thở dài: "Thế mà mọi quốc gia hưng thịnh đều trông vào giới doanh nghiệp. Tiếc thay!"
ITCOM · 399 views · 6 comments
Categories: Góc Thư Giản
Đánh thức đất trong Tết nguyên đán
19 Jan 2009 


   
 

Nguyên đán là từ Hán – Việt. Như vậy từ “Tết” có tên gọi khi nước ta tiếp xúc với văn hóa Hán. Cái tên Tết mà các cụ xưa dùng để chỉ Tết Nguyên đán thì cũng là diễn nôm chữ “Nguyên”. Nguyên có nghĩa là bắt đầu, lớn, đứng đầu. Kinh Dịch cũng bắt đầu bằng quẻ Nguyên.

Trước thời Bắc thuộc, ở ta, Tết là một loại hội mùa, tổ chức vào thời gian rỗi rãi, gặt hái đã xong, cày đất đã vãn, bất đầu chuẩn bị một vụ mùa mới, làm màu hoặc lúa chiêm. Do có giao lưu với văn hóa Hán mà từ hội mùa chuyển thành loại hình Tết Nguyên đán ở người Kinh, người Mường, người Tày, người Nùng…với sự gia cố thêm vào ý nghĩa hội mùa một ý nghĩa khác nữa là đánh dấu một "tiết", tức một cung đoạn của thiên nhiên trong chu kỳ nông lịch.

Động thổ xưa...

Do là hậu thân của các hội mùa nên xem ra các nghi thức tiến hành của Tết Nguyên đán Kinh, Mường v.v…đều giống nhau ở những điểm cơ bản:

1. Tết là dịp để phô bày những thành quả, sản phẩm của lao động, những của ngon vật lạ làm ra trong quá trình sản xuất: mọi người bày mâm ngũ quả, làm các loại bánh, nấu các loại cỗ...
2. Tết còn nhằm lý giải sự hòa đồng giữa cá nhân, gia tộc và làng xóm, cũng như giữa con người và thiên nhiên. Điều này thể hiện tục lệ xông đất, mừng tuổi, hái lộc...
3. Tết còn là dịp để mọi người biểu thị những sáng tạo văn hóa như tổ chức các lễ hội, đặc biệt có một nghi thức mà ở hai tộc người Kinh và Mường rất giống nhau, đó là nghi thức lễ động thổ trong ngày Tết Nguyên đán.

Trong phong tục Tết của người Kinh xưa có lệ kiêng kỵ là ở ngày đầu năm, khi làng chưa làm lễ động thổ thì không ai được động đến đất, không được cuốc xới đã đành mà cả chẻ củi, giã gạo cũng kiêng. Có vẻ là dị đoan, nhưng thực chất là bảo lưu một tín ngưỡng cổ nảy sinh từ vũ trụ quan của người thời nguyên thủy.

Người xưa vốn lấy con người làm gốc để suy luận và giải thích về vũ trụ . Như xét về sự đắp đổi của thời gian thì cứ mỗi lần xuân tới, thiên nhiên bừng sáng, cây cỏ tươi tốt lên, đâm chồi nảy lộc, nhựa đào ứ trong thân cành. Đó là nhờ đất mẹ đã tiếp cho nguồn sinh lực mới.

Đất giống như bà mẹ có khả năng sinh sôi, nuôi dưỡng muôn loài. Nhưng cũng như bà mẹ, đất cũng có lúc nghỉ. Sau vụ mùa, vào tháng cuối năm giá lạnh, đất ngủ. Khi xuân về, con người phải đánh thức đất dậy để đất lại làm việc nuôi sống muôn loài. Nhưng trước khi đánh thức thì hãy để bà mẹ đất ngủ say vào khoảng thời gian thiêng liêng là lúc giao mùa. Thời gian ấy, đừng làm kinh động giấc ngủ của bà mẹ từng bao lâu vất vả.

Đó chính là nguồn gốc của lễ động thổ. Trải bao đời, chế độ phong kiến đã khoác vào lễ này nhiều nghi thức phiền toái, như bày biện lễ vật, nào vàng mã, nào chè rượu, phải có chủ tế, mũ mão, cân đai, lạy quỳ, hương bái v.v... Nhưng cốt lõi đánh thức đất thì vẫn được bảo lưu:
- Nhất thiết lễ này phải tiến hành ở một bãi đất rộng hay ở cánh đồng chứ không làm trong đình, trong nghè như các lễ khác (hồi quang của lễ tế thời công xã nguyên thủy).
- Chủ tế không phải là hương lý mà là một người cao tuổi nhất làng dù không có chức vị gì (vang bóng hình ảnh người già làng).
- Nghi thức chính là việc ông chủ tế đích thân cầm thuổng động xuống đất ba lần rồi xắn ra ba miếng đất; ông bồi tế lần lượt đem ba miếng đó đặt vào chỗ đất cao nhất (đánh thức đất và bày tỏ sự tôn kính đất).

...Động thổ nay

Ở người Mường, bà con gần gũi của người Việt, cũng có lễ này, gọi là lễ đỗng thố. Nghi lễ có khác chút ít song cốt lõi thì như nhau: Hôm làm lễ này thì người già làng, tức ông cai khung, cai giáp dậy thật sớm. Ông xuống thang, tới bên cối giã gạo, được gọi là cái đuông. Trong lòng cối đã có sẵn vài hạt thóc. Ông cai cầm chày giã ba lần. Sau đó, ông cùng một người nhà vác cuốc đi ra suối, nơi người làng vẫn lấy nước để cày cấy. Suối này thường có đắp một cái đập con để ngăn nước, gọi là pài. Đến chỗ pài, ông cai xắn một miếng đất rồi người nhà đi theo ông đem miếng đất ấy ném xuống pài. Nghi thức này gọi là tắp pài (tức đắp đập).

Như vậy, ở lễ đỗng thố, nghi thức đánh thức đất rõ nét hơn (giã vào cối) và ông cai cùng người nhà đi theo ông sau này đã hóa thân thành chủ tế và bồi tế trong lễ động thổ đã phong kiến hóa của người Kinh.

ITCOM · 407 views · 6 comments
Categories: Góc Thư Giản
Mạn đàm tập tục Tết
19 Jan 2009 











Mạn đàm tập tục Tết

   
 

Năm nào cũng vậy, sau lễ cúng ông công ông táo, mọi gia
đình quét dọn nhà cửa, sắm lễ, treo câu đối, đoàn tụ ăn bữa cơm tất
niên để đón năm mới. Tết đến, mọi người chúc nhau mạnh khỏe, may mắn,
chúc bạn bè gần xa nhiều tài nhiều lộc. Tất cả những tập quán và phong
tục đó đã thành tự nhiên, thành lệ, nên ít người biết đến sự tích,
truyền thuyết và nguyên do để tập tục Tết tồn tại đến tận bây giờ.




Truyền thuyết về cúng Táo



Cô con gái út của Ngọc Hoàng vốn hiền lành và hay thương người
nghèo, chẳng thế mà người cô yêu chỉ là chàng trai giúp việc bếp núc
dưới trần gian. Việc đến tai, Ngọc Hoàng bực tức và đuổi cô con gái
xuống trần gian để cùng chịu tội với anh chồng nghèo. Thương con, Vương
mẫu nương nương xin Ngọc Hoàng phong cho anh con rể chức "ông táo" và
cô con gái đương nhiên trở thành "Bà táo".



Vốn có lòng trắc ẩn, mỗi lần về trời thăm họ hàng rồi trở lại
trần gian Bà Táo đều mang theo nhiều thức ăn và đồ dùng phân phát cho
người nghèo. Không ưa gì con rể nghèo túng lại thấy con gái về khuân đồ
đi phân phát cho thiên hạ, Ngọc Hoàng liền hạ chiếu mỗi năm chỉ cho con
về trời một lần vào đúng ngày 23 tháng Chạp.



Sang năm thứ hai, sắp Tết rồi mà mọi người vẫn đói ăn, ngay cả
gia đình ông Táo cũng vậy, đến nỗi không có miếng ăn mang theo trên
đường để về trời.



Gặp phụ hoàng, cô thuật lại nỗi thống khổ của trần gian, mong
được trời cứu giúp. Ngọc Hoàng không những không đồng tình, còn bắt con
gái phải trở về trần gian ngay đêm hôm đó.



Nếu phải đi ngay sẽ không có gì mang về để cứu khổ cứu nạn
thiên hạ, cô bèn lấy cớ nấn ná thêm ít ngày, nào là phải quét nhà, nào
là phải xay đậu, nào là phải chuẩn bị thịt, gà cho đến tận ngày 30 mới
"vác của" trở về trần gian.



Sau một đêm thao thức và đúng vào lúc giao thừa họ vui sướng
thắp hương, đốt vàng mã và pháo nghênh đón Bà Táo trở về. Tử đó cứ vào
ngày 23 tháng Chạp, người ta lại làm cỗ để tiễn đưa ông Bà Táo về trời.






Tập tục quét trần



Cũng bắt đầu từ ngày 23 đến trước giờ giao thừa, người ta có
thói quen quét dọn sân vườn, nhà cửa, lau chùi bàn ghế, bát đũa gọi là
"Ngày quét trần” hay "Ngày đón xuân". Tập tục quét trần có từ thời
Nghiêu Thuấn, bởi chữ "Trần" (bụi) đồng âm với chữ "Trần" (cũ), quét
bụi "Trần" tức là xua đi cái cũ, cái nghèo của năm cũ để đón cái mới,
cái may về.



Nguồn gốc câu đối đỏ



Cổng hay cửa nhà là điểm chia cắt giữa gia đình với bên ngoài
và cũng là bình phong để ngăn tà, nên cứ đến 30 Tết, người ta lại dán
câu đối hai bên cửa với những lời hay ý đẹp, mong cho năm mới ma tà
thấy đỏ không vào, vận may gặp đỏ người người bình yên.



Chơi câu đối đỏ ngày Tết cũng có những ước lệ riêng, ví như
nhà có tang dùng câu đối trắng, trong 3 năm chịu tang dùng câu đối xanh
với nam và câu đối vàng với nữ, nội dung câu đối cũng lựa theo tình cảm
mà thể hiện.



Bữa cơm thủ tuệ hay tất niên



"Thủ tuệ" hay "Tất niên" chỉ bữa cơm tối cuối năm vào thời
khắc "Một đêm liền hai năm, năm canh chia hai tuổi". Đó là bữa cơm đoàn
viên, đủ mặt toàn gia đình và cùng nhau nâng rượu chúc năm cũ bình yên
qua đi, chúc năm mới người người mạnh khỏe, tài lộc đầy nhà.



Đồ ăn trong bữa cơm Tất niên mỗi nơi một khác, có nơi cúng táo
để cầu bình an, có nơi cúng cơm Tất niên nhưng để mồng 1 Tết mới ăn để
biểu thị sự dư thừa, có nơi ăn cơm trộn kê để có vàng có bạc, cúng hạnh
nhân để được hạnh phúc... Bữa cơm Tất niên bao giờ cũng vui vì có mặt
đông đủ cả nhà, vì "vận hạn" đã qua và “vận may" sẽ đến.



Thời xưa "Thủ tuệ" còn có ý "Từ biệt năm cũi” và "trân trọng
gìn giữ năm tháng còn lạm, vì thế mà tập tục lành mạnh đó được cha
truyền con nối, tồn tại đến tận bây giờ.






Quy ước về trình tự và hình thức chúc tết






Sáng mồng 1 Tết, mọi người ra đường về thăm viếng nhau, chúc
nhau năm mới vui vẻ, hạnh phúc. Gặp bậc cha chú, con cháu cúi lạy thay
cho lời chào gọi là "Bái niên". Để lấy may chủ nhà mang quà bánh mời
mọi người và trao phong bì đựng tiền cho trẻ thơ gọi là "Tiền áp tuổi".



Việc chúc tết thường bắt đầu từ trong nội bộ gia đình, sau đó
đi đến đâu thì chúc Tết đến đó, gặp nhau ngoài đường dù quen dù lạ cũng
chúc nhau. Thuần phong mỹ tục ấy cần được tiếp tục phát huy.



Nguyên do về tục “phá ngũ”



Cứ vào ngày mồng năm Tết, người ta lại đốt pháo, quét dọn nhà
cửa từ sáng sớm để “trừ ngũ cùng (nghèo)”. Nhà phải được quét thật
sạch, rác phải được vứt thật xa, như thế cái nghèo mới được xua đi và
sung túc sẽ có đường trở về. Cũng theo phong tục, tử ngày 30 đến trước
mồng 5 Tết, chỉ được quét trần nhà và không được đổ rác ra ngoài đường.
Riêng mồng 1 Tết cấm cầm chổi vì sợ quét mất vận may. Đến ngày phá ngũ
thì tha hồ quét, tha hồ moi, quét cho ma đi, moi cho hết nghèo, xong
việc, mọi người quây quần thả sức đánh chén.




ITCOM · 706 views · 5 comments
Categories: Góc Thư Giản
Giấc mơ sa cơ giữa đời
31 Aug 2008 

Chúng ta vẫn nói: giấc mơ chắp cánh cho cuộc đời. Tại sao vậy? Bởi vì con người đi bằng chân làm gì có đôi cánh để mà bay. Vậy những con chim có ước mơ hay không? Hẳn là không vì chúng bay tự nhiên, bay là một hành động mà chúng chẳng cần cố gắng già cả, bởi thế chúng chẳng phải mơ ước đến việc bay.

Còn con người, nếu không mơ ước bay lên như loại chim, thì con người có lẽ cũng chỉ bò sát mặt đất như con thằn lằn. Các nhà sinh học cho rằng, sở dĩ con người đi bằng hai chân , bởi chính ước mơ đứng thẳng, nhìn xa, mà dần dần con người đứng thẳng lên, nhìn xa hơn các loài vật và trở thành chúa tể của những con vẫn bò và trở thành chúa tể của những con vẫn bò và đi trên mặt đất có tầm nhìn thấp.

Và khi con người đã có tầm nhìn cao và xa, con người lại tiếp tục mơ ước bay lên. Giấc mơ này đã được thể hiện trong thần thoại Hy Lạp, chú bé I - ca được bố gắn cho bộ lông chim vào hai cánh đã bay lên. Vì giấc mơ bay lên, mà lúc đầu đã có rất nhiều người bỏ mạng, có những người leo lên tháp cao, vừa nhảy vừa đập cánh, nhưng than ôi đôi cánh ta của họ không thể hóa thành cánh chim, và họ rơi xuống đất thịt nát xương tan. Thế là xuất hiện thế hệ thứ hai muốn bay lên, họ đã chế ra kinh khí cầu bay lơ lửng trên tầng mây. Rồi nhân loại nín thở đợi chờ giây phút những chiếc máy bay cất cánh lên bầu trời, cho dù chỉ là bay lên một đoạn rồi rụng xuống, vậy mà bây giờ thế giới đã vô vàn những phi cơ, còn có cả tàu vũ trụ lên sao Hỏa.

Từ đó có thể nói, nếu con người không biết ước mơ sẽ chẳng có nổi “đôi cánh” để bay đến bất kỳ thành phố nào. Và từ lúc đó giá trị cũng như hạnh phúc của con người chỉ là thứ bò sát đất, chém to kho mặn, ăn lấy đặc mặc lấy dầy. Có một câu thơ rằng:

Khi trăng sao mỏi mệt ngủ bên hồ
Từng cặp uyên ương thầm thì ước vọng.

Nếu đôi tình nhân không biết khát khao, mà chỉ biết trôi vào số đếm: anh lương bao nhiêu, nhà bao nhiêu mét đất, đứng tốp thứ mấy trên đường công danh, séc nhà băng đã có mấy triệu… và ba vòng của em là bao nhiêu, liệu có còn ở thế lực thanh xuân quyến rũ… Nếu họ không biết ngắm sao trời liệu họ có thể đem theo cả bầu trời vào trong nội dung của tình yêu? Còn hương thơm của hoa họ có ngửi được không hay chỉ có thể ngửi mùi thức ăn hay son phấn? Rồi một bản nhạc sẽ chạm khắc thành những họa đồ hân hoan trong tâm hồn họ, hay nó chỉ là thứ lá rụng rơi vô ích ở ngoài tai..Thi hào Whitman có viết:

Em và anh chẳng một xu dính túi
Vẫn mua được hương thơm của cả trái đất này.

Không có mơ ước, cuộc đời thật chật chội và buồn tẻ, vì tất cả chỉ rút chạy về phía hình ảnh của một bát cơm, một manh áo che thân. Có một nhà tư tưởng nói: Nhu cầu thân xác có giới hạn, nhưng đòi hỏi tâm hồn thì vô cùng. Có người còn nói: Bất lực thay cho kẻ giàu có, dù giàu đến bao nhiêu, cũng không thể cùng lúc ngủ trên hai giường, và đi một lúc hai xe. Quả vậy, có những tỷ phú, lâu đài có vài cái, cả phía bắc, phía nam, phía đông, phía tây, nhưng làm sao có thể cùng lúc ở tất cả các lâu đài đó? Có xe hơi đắt tiền có cả chục cái, làm sao mà đi cùng một lúc được! Còn ăn? Còn phải giữ gìn hơn, vì ăn nhiều vừa bội thực, vừa mất vòng eo.

Nhưng vô tận thay khát vọng của tâm hồn, người giầu ư, chỉ cần bạn hãy mua một bức tranh của danh họa để ngắm thôi, có thể ngốn của bạn cả vài trăm triệu đô la, hoặc hơn thế rất nhiều. Ngay ngôi nhà, bạn chỉ cần đặt ở kia một bức tượng, phía kia một mảng tranh tường… thì tốn phí đã không có điểm dừng, ngay như cái thú chơi cây cảnh thôi, có người chào bán một cây đa bonsai giá vài tỷ đồng bằng giá của cả một biệt thự… thì làm sao có thể khỏa khát tâm hồn một cách bội thực được, và tâm hồn càng cao lớn càng mênh mông, thì nó “ăn” càng nhiều không biết chán.

Ước mơ quan trọng là vậy, tại sao có một văn hào lại nói: “Mơ càng nhiều thì càng thất bại?”. Tất nhiên đó không phải là ước mơ của khát vọng, mà là mơ ước viển vông, mơ chẳng bắt tay vào làm việc gì cả. Tất nhiên lại mơ mình trúng số độc đắc, rồi mình sẽ đem số tiền đó tậu nhà lầu, xe hơi, rồi mơ ông chồng đù đờ của mình tài năng bỗng lớn như cỏ mọc sau mưa, vùn vụt dâng lên khỏi mặt nước, rồi quyền cao chức cả, ùn ùn mang những va li tiền về nhà. Thế là cứ ngồi mơ mãi vẫn chẳng thấy mình trúng số độc đắc liền tặc lưỡi thương mình “số mình nó khổ vậy”, tại sao số độc đắc không chịu rơi vào mình, cứ rơi vào những ông xa lắc xa lơ. Nhưng mở mãi mà ông chồng không lên chức thì bao nhiêu bất lực “giận cá chém thớt” của mình bỗng ùn ùn đổ lên đầu cái gã cù lần kia , tại sao người ta cứ thăng quan tiến chức ầm ầm, đi Tây đi Tầu như đi chợ, tiền của thiên hạ cứ thế mà từ ngã bảy ngã ba ùa về túi họ, vợ - con họ được mở mày mở mặt, còn cái lão nhà mình sao cấn chỉ như thứ gà què ăn quẩn cối xay, chân tay múa may như thể vẫn bó gọn trong những ô tem phiếu ngày nào, người ta lên chức nhanh đến mức ghế ngồi chưa kịp cũ, còn lão thì mài bóng cả đũng quần cả mặt ghế mà vẫn chưa có cơ hội được trèo lên ghế mới…Vậy đấy, mơ kiểu này chắc chắn là càng mơ càng thất bại.

Trong một bộ phim gần đây có cảnh, một con tàu sắp sửa lên đường, người ta tuyển mộ thủy thủ, và đem đến cho thuyền trưởng mấy người thất nghiệp. Thuyền trưởng liền hỏi: “ Các anh có nghề đi biển không?”. Mấy chàng trả lời: “Không! Chúng tôi chưa có kinh nghiệm đi biển, nhưng bù lại chúng tôi có trái tim”.

Thuyền trưởng nói: “Tôi không thể giao phó tầu cho những người chỉ biết trông cậy vào trái tim, vì khi sóng to gió lớn, các anh sẽ cứu vớt con tàu bằng cách nào đây?”.

Đấy, người có trái tim nhiệt huyết chịu khó bắt tay vào việc, còn chưa có nổi việc làm, thì sao những người có mơ ước viển vông chẳng chịu làm gì có thể biến giấc mơ thành hạnh phúc giữa đời thực? Nhân loại muốn bay ư, người ta phải biết làm ra đôi cánh. Còn những người mơ ước hạnh phúc kia mà chẳng chịu làm gì thì hạnh phúc bao giờ đến? Đã thế khi nó chưa đến thì đừng oán trách bạn đời. Mà hãy trách mình bằng cách: mơ ít làm - nhiều.
ITCOM · 1306 views · 18 comments
Categories: Giới Thiệu Chung
Lầm lỡ thì nhỡ cuộc đời
31 Aug 2008 

Trong tình yêu thì hay lầm lỡ, người ta cứ thường nghĩ vậy, bởi vì, tình yêu được khởi sự vào lúc trẻ trung, trai thanh - gái lịch mới lớn, làm sao có thể không bồng bột… để rồi vội vàng và lầm lỡ?!

Tình yêu còn gia tăng sự lầm lỡ lên nhiều, vì ai có thể kiên nhẫn đợi món quà hạnh phúc của nó. Hạnh phúc như một bữa tiệc hân hoan tột đỉnh, làm sao có thể lòng nhủ lòng, đợi thêm tí nữa, đợi thêm ngày nữa, đợi tuần sau, hoặc năm sau đây!

Và đây có lẽ chính là bi kịch lớn nhất của tình yêu. Muốn ăn một bữa tiệc lớn, người ta nấu lâu, trước đó còn phải chọn đồ ăn rất kỹ, rất lâu, còn lo không chỉ lau chén bát, mà lau cả những chùm đèn pha lê, rồi dọn bàn ăn mất cả giờ đồng hồ… và các món ăn được bày lên, người ta phải ăn từ từ mới có thể thưởng thức được tất cả các món…

Nhưng mà trong tình yêu, rất nhiều người lại không tôn trọng qui trình đấy, thấy gia nhân, người ta tưởng lúa trời, cứ thế gặt cho nhanh, “ăn” cho vội… nếu một nồi cơm nhưng có thời gian chín, người ta có ăn được cách tốt lành không? Hay là ăn sống ăn sít để mắc chứng Tào Tháo đuổi?

Các chuyên gia sinh vật học phát hiện rằng: Có rất nhiều đàn kiến biết chăn nuôi, khi thấy một hạt men giống chẳng hạn, chúng không lăn xả vào ăn ngay, mà chuyển về tổ, để những con kiến thợ chăn nuôi ngày đêm, đến ngày hạt men đó lớn thành cả bọng men, đàn kiến ăn no ăn chán mà cánh rừng đó vẫn còn tiếp tục mọc lên… Tình yêu cũng vậy, nếu ta không ủ men thì làm sao chùm nho xanh của tình yêu có thể hóa thành rượu?

Tình yêu lầm lỡ - đó cũng là bi kịch lớn nhất thời đại. Như trên đã nói: Tình yêu lầm lỡ thường bắt đầu từ hai lý do chính, thứ nhất do người ta sốt ruột không muốn kiên trì đợi chờ vụ mùa của tình yêu, lăn xả vào ăn hạt giống, để rồi, người ăn nho xanh thì bị ê răng, còn trái nho xanh không thể nào lên men thành rượu hạnh phúc cho được. Tình yêu lầm lỡ đã trở thành vấn nạn chạy xuyên suốt thời đại, đến mức, hầu hết các quốc gia đều rung nhiều hồi chuông thức tỉnh, đòi hỏi phải đưa các chương trình giáo dục giới tính và yêu đương để tránh lầm lỡ dẫn đến nhiều hậu quả vô cùng nghiêm trọng, một trong những hậu quả dễ thấy nhất là nạn thất tình trả thù nhau trong học đường, có nhiều vụ kẻ thất tình đã xả súng không chỉ bắn người yêu mà còn bắn nhiều thiếu nữ vì “mắc tội” là giới tính đáng yêu của hắn, nạn ly hôn tăng vọt làm lung lay tổ ấm của cả thế giới làm cho ngôi nhà tình yêu có nguy cơ bị xé nát bên bờ vực thẳm không cách nào kháng cự…

Làm sao tránh được tình yêu - một đặc ân lớn nhất của hạnh phúc? Chắc hẳn không cách gì tránh được! Làm sao tránh được tuổi trẻ bồng bột khao khát đòi yêu? Chắc hẳn cũng không thể nào tránh được! Nhưng làm sao có thể tránh được lầm lỡ trong tình yêu? Chỉ có một cách duy nhất - cách đấy vẫn được các nhà trường trên toàn thế giới đang áp dụng: người ta phải có trách nhiệm với tình yêu cũng như với người khác. Chỉ cần thế thôi thì ngay lập tức 99% lầm lỡ của tình yêu sẽ biến mất, hoặc là cho dù không có phần trăm lầm lỡ nào biến mất nhưng nhờ có tâm hồn biết trách nhiệm trước con tim của bạn tình, thì tất cả những lầm lỡ kia sẽ được băng bó, được an ủi, và được lên da non ngay cả trong những vết thương đau khổ nhất.

Khi người ta có trách nhiệm với nhau thì hẳn sẽ hạnh phúc, hoặc chỉ ít vết thương cũng chóng lành. Trái lại nếu người ta không trách nhiệm với nhau, thì sẽ đau khổ, oán trách, nguyền rủa, thậm chí thù hằn đòi trả nợ nhau rất khủng khiếp. Chúng ta hãy thử nhìn lại một câu chuyện đại loại như: Cô gái trẻ N kia yêu chàng trai tên là T. Cô yêu lắm, và cô chiều anh T hết cỡ, cả những lời “mau với chứ, vội vàng lên với chứ!”. Cô cũng không đào hào đắp lũy cản đường. Và cái gì phải đến đã sớm đến, chàng T đã sớm đi xuyên thâm sơn cùng cốc để biết “con ong đã tỏ đường đi lối về”. Thế rồi cô gái có thai, lúc đó thì thấy T giở giăng giở đèn, lúc có mặt lúc vắng mặt, rồi cả biệt mặt. Lúc cô đi phá thai, thì chẳng có ai, chỉ có anh chàng Q xưa nay vẫn tán tỉnh cô, bỗng ập đến kè kè bên cạnh, và cô đã vội vàng nói: “Chỉ có anh, là yêu em, khi em cần thì anh có mặt”…

Rồi chàng T quay lại, chàng đòi tự sát ngay trước cổng nhà cô N, cô N đành phải ra, lại còn dẫn theo chàng Q, giới thiệu đặt là chồng chưa cưới, để cho anh T quên biệt mình đi…

Chàng Q còn nói chuyện với chàng T… nhưng T vẫn không tin được… vẫn thường xuyên đến đòi giải quyết với cô N… và rồi cô N sợ quá, nếu chàng T chết trước cổng nhà mình thì sự thể sẽ không thể nào lường hết được…
Tất nhiên, chúng ta không vội vàng trách móc ai cả, vì đấy là tuổi trẻ, là tình yêu, là bồng bột… nhưng chí ít chúng ta cũng thấy nó đang ở trước một kết cục gây cấn và trầm trọng quá. Giả sử, cứ cho là chàng T đã vô trách nhiệm đi, chàng mắc lỗi khi đã bỏ rơi cô N trong lúc cần thiết. Nhưng N thì sao? Có phải trong lúc bực tức lên, cô đã quyết định trao tình yêu cho anh Q, và thế là bi kịch xảy ra! Tại sao?

Bởi vì, N đã lấy đi tình huống đáp trả lại một tình huống. Trong lúc trái tim còn đang tấy đỏ ngổn ngang thì đã vội quyết định cho một tình yêu mới. Giả sử, nếu N có thể kiên nhẫn, sau đó ít ngày, gặp hoặc không gặp được T chăng nữa, nhưng vẫn ngã ngũ được việc chàng ta vô trách nhiệm, khi đó, N có đi đến tình yêu với Q, T chẳng có lý do gì để mà can thiệp. Nhưng vì N đã tạo ra giải pháp tình huống nhanh quá, quyết định một sự thay thế bù đắp một sự thờ ơ, thế là T cảm giác bị gạt ra ngoài cuộc, liền cay cú săn đuổi được trở lại “người trong cuộc”. Và có hai nghi vấn còn xuất hiện:

1. Nhìn cách cay cú của T, chắc gì T đã không yêu N cách mãnh liệt, và sự “thờ ơ” trong giai đoạn ngắn đó chỉ là ngoài ý muốn thì sao?
2. Q yêu N thật, hay cũng nhân cơ hội giậu đổ bìm leo, để vớt vát mặc cảm ta đã không được yêu?...

Tất nhiên hai câu hỏi trên chưa hẳn là hiện thực, nhưng nó hoàn toàn có thể, bởi lẽ, mọi việc diễn ra đều vội vàng, chóng vánh, và chưa ngã ngũ, nên làm sao người ta có thể minh định được sự thật. Người Việt vẫn nói:

Sống lâu mới biết đêm dài
Ở lâu mới biết con người có nhân.

Tình yêu hẳn nhiên là cuộc sống, thậm chí đó còn là cuộc sống ở trong cuộc sống, mà cuộc sống thì: “Nhất thất túc thành thiên cổ hận” – một bước lỡ nghìn năm mang hận. Và người đời cũng nói: “Dục tốc bất đạt”, nghĩa là: Làm nhanh thì hỏng.

Bi kịch của N rõ ràng là do bồng bột, vội vàng, sau đó phải cáng đáng tiếng vọng của lầm lỡ đó. Hy vọng chúng ta biết sống và yêu có trách nhiệm để không phải đón nhận luật quả báo của lầm lỡ do mình tạo nên.
ITCOM · 852 views · 23 comments
Categories: Giới Thiệu Chung
Nỗi lòng của cô giáo Tích
28 Aug 2008 

Nỗi lòng của cô giáo Tích

   
 

Chẳng biết tại sao trên báo chí người ta cứ phê phán chúng tôi “nhồi nhét" học sinh “ học vẹt” chạy theo thành tích. Là giáo viên ưu tú, chiến sĩ thi đua của ngành giáo dục nhiều năm liền, tôi phản đối. Cực lực phản đối! Họ chả hiểu gì!

Cứ thử một lần đến trường tôi vào mùa "dò bài" xem, ban sẽ hiểu vì sao mà tinh thần dạy và học của chúng tôi dâng cao như thế sáng tạo như thế. Và cứ thử tham dự lễ tổng kết như năm ngoái, khi thầy hiệu trưởng khả kính lên báo cáo kết quả học sinh trường tôi 100% đỗ tốt nghiệp, bầu không khí òa vỡ niềm vui. Hoa và bong bóng rợp trời, người người ôm chầm lấy nhau. Vì thế, cứ mỗi khi biết 6 môn thi tốt nghiệp, thầy hiệu trưởng lập tức chỉ đạo lên kế hoạch dò bài, truy bài. Ngay sau đó, chúng tôi chia làm nhiều ca rất khoa học. Em nào học sáng thì dò bài, truy bài buổi chiều, nếu chưa thuộc lòng thì tiếp tục “ dò” và "truy" cho đến tối, tối vẫn chưa thuộc... thì để dành ngày mai truy tiếp. Buổi trưa, đã có các thầy giám thị đem cơm, nước vào tận lớp săn sóc. Trường tôi lúc nào cũng nhộn nhịp, sáng đến cứ như là rạp hát ấy.

Phải nói cường độ học tập của thầy trò tôi có thể gây kinh ngạc cho bất cứ nền giáo dục nào trên thế giới. Ví dụ như hai em Lê Văn Bơ và Nguyễn Thị Phờ trong lớp tôi chủ nhiệm có tên trong danh sách "dò bài" và truy bài" cả 6 môn thi. Thế là, chỉ trong một ngày, hai em phải “chạy sô" còn hơn ca sĩ ngôi sao. Vừa học chính khóa xong, hai em vào dò môn Sinh, xong qua môn Sử, rồi Lý... Vì thế đến khi tôi dò môn Văn, em Bơ đọc lộn qua một đoạn Sử, em Phờ thì nhầm qua công thức Lý... Mà hiếm có tập thể giáo viên nào như chúng tôi, bỏ cả ngày nghỉ cuối tuần để "kề vai sát cánh" với học sinh thân yêu tích cực "nấu sử sôi kinh". Ngay như tôi, chồng đi công tác, hai đứa con nhỏ khóc mếu đòi đi công viên chủ nhật, thế nhưng tôi vẫn gửi chúng qua hàng xóm để hăng hái đến trường. Nếu thấy các em học, tôi cược rằng các sĩ tử ngày xưa sống dậy phải chắp tay bái phục: em nào em nấy ngồi đủ tư thế: dựa vào tường, dựa vào nhau... mắt trũng sâu, nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm cứ như các nhà hiền triết ấy chứ. Vậy mà trên báo, có kẻ "xách mé" bảo chúng tôi dạy học như thời trung cổ. Thế có oan không cơ chứ!?

Sáng hôm nay, tôi nhận được tin hai em Lê Văn Bơ và Nguyễn Thị Phờ, sau một thời gian được truy bài tận tình đã... nhập viện và có nhiều biểu hiện là như cười nói một mình, ngâm thơ, viết công thức hóa học lên mặt v.v... Cả trường tôi đâm lo.

Tình hình như vậy làm sao cuối năm, tỷ lệ học sinh chúng tôi đỗ tốt nghiệp 100% như năm ngoái. Làm sao thầy hiệu trưởng khả kính của chúng tôi lậii tươi cười khi đọc báo cáo, làm sao hoa và bong bóng lai bay, làm sao mọi người hân hoan muốn ôm chầm lấy nhau cơ chứ! Nghe đâu, ban giám hiệu đang bàn bạc để cử tôi vào... bệnh viện để tranh thủ "dò bài" và "truy bài" cho hai em Bơ và Phơ. Nếu thế thì cũng hơi kẹt vì chồng tôi đi công tác, hai con tôi làm sao đi công viên vào ngày chủ nhật? Nhưng rồi tôi nghĩ: “ôi, giáo viên nào chả thế mà tôi thì không muốn mất điểm thi đua”! Thế là tôi sắp sửa tiếp tục sứ mệnh “ truy bài” rồi, vui lắm thay!

ITCOM · 800 views · 24 comments
Categories: Tin Tức Chung

1, 2, 3, 4, 5  Next page

Last Comment

SSS.mn

19/02/2009 @ 06:12:11
by XXX


thanks

18/11/2008 @ 01:53:34
by ITCOM


Calendar

November 2008
MonTueWedThuFriSatSun
 << <Sep 2010> >>
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30      

Who's Online?

Member: 0
Visitor: 1

Announce

Tags

No tags in this Blog

rss Syndication

Archives

Links

    Xin vui lòng để lại Comment khi đọc bài viết này cuả Blog. Cảm ơn.!!!