Nỗi lòng của cô giáo Tích |
|
|
Chẳng biết tại sao trên báo chí người ta cứ phê phán chúng tôi “nhồi nhét" học sinh “ học vẹt” chạy theo thành tích. Là giáo viên ưu tú, chiến sĩ thi đua của ngành giáo dục nhiều năm liền, tôi phản đối. Cực lực phản đối! Họ chả hiểu gì!
Cứ thử một lần đến trường tôi vào mùa "dò bài" xem, ban sẽ hiểu vì
sao mà tinh thần dạy và học của chúng tôi dâng cao như thế sáng tạo như
thế. Và cứ thử tham dự lễ tổng kết như năm ngoái, khi thầy hiệu trưởng
khả kính lên báo cáo kết quả học sinh trường tôi 100% đỗ tốt nghiệp,
bầu không khí òa vỡ niềm vui. Hoa và bong bóng rợp trời, người người ôm
chầm lấy nhau. Vì thế, cứ mỗi khi biết 6 môn thi tốt nghiệp, thầy hiệu
trưởng lập tức chỉ đạo lên kế hoạch dò bài, truy bài. Ngay sau đó,
chúng tôi chia làm nhiều ca rất khoa học. Em nào học sáng thì dò bài,
truy bài buổi chiều, nếu chưa thuộc lòng thì tiếp tục “ dò” và "truy"
cho đến tối, tối vẫn chưa thuộc... thì để dành ngày mai truy tiếp. Buổi
trưa, đã có các thầy giám thị đem cơm, nước vào tận lớp săn sóc. Trường
tôi lúc nào cũng nhộn nhịp, sáng đến cứ như là rạp hát ấy. |
|
I'm ITCOM
Tiền vừa hết thì Tình vừa đến... Anh dắt em đi dưới bóng Nợ Nần...
Posts sent in: August 2008
Nỗi lòng của cô giáo Tích
28 Aug 2008
Giá như A đừng yêu em nhiều đến thế....
28 Aug 2008
E sẽ chẳng bao giờ biết được A yêu E
nhiều như thế nào. Có lẽ E cũng chả muốn biết, quá khứ, hiện tại và
những ngày sau này nữa, A vẫn không đủ mạnh mẽ để ép mình cố quên hình
bóng E giờ đã cách xa A .
Giá như E đừng để A thấy nụ cười E. Giá như E đừng để A thấy ánh mắt E, cảm thông và sâu lắng. Giá như E đừng bao giờ quan tâm đến A như E đã từng làm...
Giá như ngày cuối cùng E còn ở bên A, E đừng hứa hẹn điều gì để A phải hy vọng. Giá như lần gặp cuối cùng đó chúng ta có nhiều thời gian hơn bên nhau, để giờ đây A sống trong hy vọng, hy vọng một điều gì đó không bao giờ đến..
Giá như A biết cách quên E..
Giá như A đừng yêu E nhiều đến thế...
CHợt nhìn thấy E đứng trước cửa phòng A, A mừng rỡ chạy về phía E, đưa tay khẽ chạm vào người E.. Vụt.. Bỗng nhiên E tan thành làn khói bay vào hư vô..
Giật mình thức giấc, bóng đêm vây quanh A, ngoài trời gió thổi mạnh, những táng cây xào xạc, mưa rơi như trút nước. A lồm ngồm bò dậy, chẳng hề có ai cả , chỉ có những giọt nước mắt của mình và tiếng thở dài.
"COn tim anh thêm héo úa, vì tình mình là mất nhau, ai xa xôi có biết hay chăng, lòng anh vẫn thế thôi..."
Không gian yên ắng lạ thường, Aphải học cách chấp nhận sự thật, rằng E đã xa và không bao giờ trở lại nữa. À mà không.. Khoảng cách của hai ta vốn đã xa nhau từ ngày trước, đã biết bao lần E nói rằng chúng ta không có nhiều điểm chung với nhau, chỉ có mỗi A là ngu ngơ yêu E rồi tự nhận lấy đau đớn về mình.
ĐN, 25/8.
Giá như E đừng để A thấy nụ cười E. Giá như E đừng để A thấy ánh mắt E, cảm thông và sâu lắng. Giá như E đừng bao giờ quan tâm đến A như E đã từng làm...
Giá như ngày cuối cùng E còn ở bên A, E đừng hứa hẹn điều gì để A phải hy vọng. Giá như lần gặp cuối cùng đó chúng ta có nhiều thời gian hơn bên nhau, để giờ đây A sống trong hy vọng, hy vọng một điều gì đó không bao giờ đến..
Giá như A biết cách quên E..
Giá như A đừng yêu E nhiều đến thế...
CHợt nhìn thấy E đứng trước cửa phòng A, A mừng rỡ chạy về phía E, đưa tay khẽ chạm vào người E.. Vụt.. Bỗng nhiên E tan thành làn khói bay vào hư vô..
Giật mình thức giấc, bóng đêm vây quanh A, ngoài trời gió thổi mạnh, những táng cây xào xạc, mưa rơi như trút nước. A lồm ngồm bò dậy, chẳng hề có ai cả , chỉ có những giọt nước mắt của mình và tiếng thở dài.
"COn tim anh thêm héo úa, vì tình mình là mất nhau, ai xa xôi có biết hay chăng, lòng anh vẫn thế thôi..."
Không gian yên ắng lạ thường, Aphải học cách chấp nhận sự thật, rằng E đã xa và không bao giờ trở lại nữa. À mà không.. Khoảng cách của hai ta vốn đã xa nhau từ ngày trước, đã biết bao lần E nói rằng chúng ta không có nhiều điểm chung với nhau, chỉ có mỗi A là ngu ngơ yêu E rồi tự nhận lấy đau đớn về mình.
ĐN, 25/8.
Viết cho ngày SN buồn...!!!
24 Aug 2008
Huế, Em và Anh
Hơn một lần bừng tỉnh giấc giữa khuya
Nhớ về Em lòng càng thêm giá buốt
Ngày tháng bên nhau sao thời gian trôi tuột
Đẩy xa anh, xa Huế lẫn người thương
Hơn một lần anh cầu cho hai đứa
Trọn kiếp bên nhau , tim ta mãi không rời
Sao giờ đây tình xa mãi mù khơi
Vì xa cách hay vì anh hay nghĩ??
Hơn một lần ước đặt chân đến Huế
Để gặp em nơi đó vẫn mong chờ
Tình của em giờ chỉ là giấc mơ
Ừ, là mơ, sao không thành hiện thực???
Hơn một lần anh tỏ ra ngờ vực
CHuyện đôi mình đích đến ở nơi đâu???
Để giờ đây, ngồi đơn chiếc đêm thâu
Tự trách anh sao phí hoài giấc mộng

I'm ITCOM
"Không thể mãi vì em"
Thôi em nhé, đừng yêu và đừng nhớ
Đừng giận hờn, đừng vội trách vu vơ
Hãy xem anh như một kẻ tình cờ
Trên lối nhỏ khi hai ta cùng gặp
Hãy nhìn đời bằng những dòng nước mắt
Khi đó em càng sẽ hiểu anh hơn
Tình yêu sao giờ là nổi cô đơn
Để hai trái tim không còn là mãi mãi
Nhưng anh vẫn mong tình ta khép lại
Như thế em còn hạnh phúc mai sau
Giấu nỗi sầu xin đừng trách vì nhau
Em hãy bước sang một ngày nắng mới
TÌnh anh đó vẫn cao xa vời vợi
Không thể là "Không thể mãi vì em"
Hơn một lần bừng tỉnh giấc giữa khuya
Nhớ về Em lòng càng thêm giá buốt
Ngày tháng bên nhau sao thời gian trôi tuột
Đẩy xa anh, xa Huế lẫn người thương
Hơn một lần anh cầu cho hai đứa
Trọn kiếp bên nhau , tim ta mãi không rời
Sao giờ đây tình xa mãi mù khơi
Vì xa cách hay vì anh hay nghĩ??
Hơn một lần ước đặt chân đến Huế
Để gặp em nơi đó vẫn mong chờ
Tình của em giờ chỉ là giấc mơ
Ừ, là mơ, sao không thành hiện thực???
Hơn một lần anh tỏ ra ngờ vực
CHuyện đôi mình đích đến ở nơi đâu???
Để giờ đây, ngồi đơn chiếc đêm thâu
Tự trách anh sao phí hoài giấc mộng

I'm ITCOM
"Không thể mãi vì em"
Thôi em nhé, đừng yêu và đừng nhớ
Đừng giận hờn, đừng vội trách vu vơ
Hãy xem anh như một kẻ tình cờ
Trên lối nhỏ khi hai ta cùng gặp
Hãy nhìn đời bằng những dòng nước mắt
Khi đó em càng sẽ hiểu anh hơn
Tình yêu sao giờ là nổi cô đơn
Để hai trái tim không còn là mãi mãi
Nhưng anh vẫn mong tình ta khép lại
Như thế em còn hạnh phúc mai sau
Giấu nỗi sầu xin đừng trách vì nhau
Em hãy bước sang một ngày nắng mới
TÌnh anh đó vẫn cao xa vời vợi
Không thể là "Không thể mãi vì em"
Viết cho ta...!!!
Hôm nay là sinh nhật mình, bắt đầu bước vào cái tuổi 23, mình háo hức, chờ đợi ngày này đã gần 2 tháng nay rồi, kể từ lúc mình và em gặp nhau lần gần nhất. Trong khoảng thời gian đó có biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Và giờ đây, trong những ngày qua, khi Điện Thoại không liên lạc được, những cuộc gọi đến cho em chỉ nghe những tiếng tít tít dài vô tận, và tiếng của Tổng Đài : "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời bị gián đoạn theo yêu cầu của khách hàng."
2 tháng nghĩ hè, em về nhà, còn mình ở lại nơi cái chốn Đà Nẵng chết tiệt này, gặp nhau hằng đêm trong những giấc mơ, chuyện trò với nhau bằng điện thọai, nhưng liệu những thứ đó có thể thay thế cho 1 lần gặp mặt được ko nhỉ??
Về hè, gặp em chỉ 5 phút trên bến đò Bắc Phước, rồi anh lại phải vào lại nơi này.
ừ, mọi chuyện đã xảy ra rồi, giờ với anh, anh chả còn gì cả, chả hy vọng gì cho 1 tương lai tốt đẹp hơn cho cả 2 đứa. Ko phải anh muốn như thế, nhưng nếu không làm thế thì anh và em đều bị dằn vặt rất nhiều.
ừ, thì tại anh không tốt, tại anh không thể làm được những điều em đã hy vọng rất nhiều vào anh.
3 năm, 1 quảng thời gian không đủ dài, để có thể nên tình nên nghĩa vợ chồng, chỉ là yêu thôi sao. Chúng ta lâu nay, sống và ở bên nhau chỉ là trên phương diện tình yêu, chưa hẳn là trên phương diện tình cảm.
3 năm, 1 quãng thời gian không quá ngắn, để có thể nói lời chia tay dể dàng.
Giờ này thì, có lẽ tốt nhất chúng ta cùng im lặng, và hãy cùng coi như chuyện chúng ta chỉ là 1 giấc mộng thoáng qua.
Em biết không, anh đã và sẽ còn yêu em rất nhiều, với anh, em không phải là người đầu tiên, và có lẽ giờ đây, chưa hẳn đã là người cuối cùng, nhưng anh vẫn hy vọng rằng, một mai này khi gặp lại anh, em sẽ không hối tiếc điều gì.
Hôm nay anh cứ ngỡ rằng sẽ được gặp lại em, vậy mà giờ đây anh tuyệt vọng quá em à..
Em có biết rằng, khi 1 thằng đàn ông nằm suốt đêm, nghỉ về 1 người con gái, mà nước mắt cứ chảy mãi.....Giờ đây, khi viết những dòng này trong quán net, nước mắt cứ rơm rớm chảy ra...
Không thể tin được rằng, có 1 ngày chúng ta lại như thế này..
Em thường hay nói về chuyện của Tuyết và Hào, lo cho tương lai chúng nó, nhưng giờ ngay cả tương lai của chúng ta, chúng ta còn đành lòng để rủ bỏ nó đi thì còn lo được cho ai...
Sinh nhật năm ngoái đã không có em, vì 1 lần giận hờn vu vơ như vậy, năm nay, lại thêm 1 lần nữa không có em, và có lẽ rằng, từ nay về sau, mãi mãi sẽ không có em....
Ừ, hôm nay là sinh nhật, nhưng nó có ý nghĩa gì đâu...đối với mọi người , đó là 1 ngày bình thường, cái ngày 24/8 này chả có gì là đặc biệt cả, nhưng với anh sao lại xót xa và buồn thảm thế này...
Ước gì, ở Quán Net này, không có 1 ai cả, ước gì, giờ anh đang ở 1 nơi nào đó thật xa xăm, vắng vẻ, anh sẽ gào thật to tên em và sẽ khóc xem thử lòng mình có thoải mái hơn không..........
Anh lên mạng cũng chỉ để ngồi vậy, chả biết làm gì, trong lòng thì rối rắm, không biết làm gì hơn, ngắm những bức ảnh của em, anh càng nhớ em hơn...
Thôi đành coi như đây là sinh nhật của riêng anh, chỉ có anh, 1 mình anh, biết đến bao giờ, anh lại có được những ngày hạnh phúc như xưa.......
24 Aug 2008
Sinh Nhật Buồn...!!!
Hôm nay là sinh nhật mình, bắt đầu bước vào cái tuổi 23, mình háo hức, chờ đợi ngày này đã gần 2 tháng nay rồi, kể từ lúc mình và em gặp nhau lần gần nhất. Trong khoảng thời gian đó có biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Và giờ đây, trong những ngày qua, khi Điện Thoại không liên lạc được, những cuộc gọi đến cho em chỉ nghe những tiếng tít tít dài vô tận, và tiếng của Tổng Đài : "Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời bị gián đoạn theo yêu cầu của khách hàng."
2 tháng nghĩ hè, em về nhà, còn mình ở lại nơi cái chốn Đà Nẵng chết tiệt này, gặp nhau hằng đêm trong những giấc mơ, chuyện trò với nhau bằng điện thọai, nhưng liệu những thứ đó có thể thay thế cho 1 lần gặp mặt được ko nhỉ??
Về hè, gặp em chỉ 5 phút trên bến đò Bắc Phước, rồi anh lại phải vào lại nơi này.
ừ, mọi chuyện đã xảy ra rồi, giờ với anh, anh chả còn gì cả, chả hy vọng gì cho 1 tương lai tốt đẹp hơn cho cả 2 đứa. Ko phải anh muốn như thế, nhưng nếu không làm thế thì anh và em đều bị dằn vặt rất nhiều.
ừ, thì tại anh không tốt, tại anh không thể làm được những điều em đã hy vọng rất nhiều vào anh.
3 năm, 1 quảng thời gian không đủ dài, để có thể nên tình nên nghĩa vợ chồng, chỉ là yêu thôi sao. Chúng ta lâu nay, sống và ở bên nhau chỉ là trên phương diện tình yêu, chưa hẳn là trên phương diện tình cảm.
3 năm, 1 quãng thời gian không quá ngắn, để có thể nói lời chia tay dể dàng.
Giờ này thì, có lẽ tốt nhất chúng ta cùng im lặng, và hãy cùng coi như chuyện chúng ta chỉ là 1 giấc mộng thoáng qua.
Em biết không, anh đã và sẽ còn yêu em rất nhiều, với anh, em không phải là người đầu tiên, và có lẽ giờ đây, chưa hẳn đã là người cuối cùng, nhưng anh vẫn hy vọng rằng, một mai này khi gặp lại anh, em sẽ không hối tiếc điều gì.
Hôm nay anh cứ ngỡ rằng sẽ được gặp lại em, vậy mà giờ đây anh tuyệt vọng quá em à..
Em có biết rằng, khi 1 thằng đàn ông nằm suốt đêm, nghỉ về 1 người con gái, mà nước mắt cứ chảy mãi.....Giờ đây, khi viết những dòng này trong quán net, nước mắt cứ rơm rớm chảy ra...
Không thể tin được rằng, có 1 ngày chúng ta lại như thế này..
Em thường hay nói về chuyện của Tuyết và Hào, lo cho tương lai chúng nó, nhưng giờ ngay cả tương lai của chúng ta, chúng ta còn đành lòng để rủ bỏ nó đi thì còn lo được cho ai...
Sinh nhật năm ngoái đã không có em, vì 1 lần giận hờn vu vơ như vậy, năm nay, lại thêm 1 lần nữa không có em, và có lẽ rằng, từ nay về sau, mãi mãi sẽ không có em....
Ừ, hôm nay là sinh nhật, nhưng nó có ý nghĩa gì đâu...đối với mọi người , đó là 1 ngày bình thường, cái ngày 24/8 này chả có gì là đặc biệt cả, nhưng với anh sao lại xót xa và buồn thảm thế này...
Ước gì, ở Quán Net này, không có 1 ai cả, ước gì, giờ anh đang ở 1 nơi nào đó thật xa xăm, vắng vẻ, anh sẽ gào thật to tên em và sẽ khóc xem thử lòng mình có thoải mái hơn không..........
Anh lên mạng cũng chỉ để ngồi vậy, chả biết làm gì, trong lòng thì rối rắm, không biết làm gì hơn, ngắm những bức ảnh của em, anh càng nhớ em hơn...
Thôi đành coi như đây là sinh nhật của riêng anh, chỉ có anh, 1 mình anh, biết đến bao giờ, anh lại có được những ngày hạnh phúc như xưa.......
LỆ ĐÊM ( Khang Luân)
Em à! Anh biết giờ này em đã chìm trong giấc ngủ rồi. Mùa đông đã sang rồi, anh mang về những cơn gió tuyết thổi rụng những chiếc là rụng xuống còn sót lại của mùa thu. Đêm nay lại là một đêm nữa anh thức trắng, ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Căn phòng vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi, bốn bức tường dường như im lặng, lạnh ngắt. Khi anh biết vị thần tình yêu đã không mỉm cười với đôi ta. Anh yêu Em, Anh nhớ Em nhiều lắm. Và có lẽ chẳng bao giờ anh có thể quên được hình ảnh của em trong trái tim anh...
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly...
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành cho em...
Từng giờ từng ngày trôi qua
Anh vẫn sống bằng niềm tin đã có
Dù mệt nhọc, mồ hôi thấm đẫm vai anh
Anh vẫn luôn vui vì anh có em
Cùng hòa nụ cười khi anh vui
Cùng nước mắt khi anh buồn
Cùng xẻ chia khi cô đơn về đêm đêm
Em là tình yêu sáng trong
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly...
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành....
Em à, mình đã có nhau trong một giây phút, và để rồi cũng vụt mất nhau trong chính khoảnh khắc định mệnh mà chúng mình đều đã biết trước . Từ đáy lòng sâu thẳm của mình gửi đến Em: Anh yêu em!
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly...
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành cho em...
Em à! Anh biết giờ này em đã chìm trong giấc ngủ rồi. Mùa đông đã sang rồi, anh mang về những cơn gió tuyết thổi rụng những chiếc là rụng xuống còn sót lại của mùa thu. Đêm nay lại là một đêm nữa anh thức trắng, ngồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Căn phòng vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi, bốn bức tường dường như im lặng, lạnh ngắt. Khi anh biết vị thần tình yêu đã không mỉm cười với đôi ta. Anh yêu Em, Anh nhớ Em nhiều lắm. Và có lẽ chẳng bao giờ anh có thể quên được hình ảnh của em trong trái tim anh...
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly...
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành cho em...
Từng giờ từng ngày trôi qua
Anh vẫn sống bằng niềm tin đã có
Dù mệt nhọc, mồ hôi thấm đẫm vai anh
Anh vẫn luôn vui vì anh có em
Cùng hòa nụ cười khi anh vui
Cùng nước mắt khi anh buồn
Cùng xẻ chia khi cô đơn về đêm đêm
Em là tình yêu sáng trong
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly...
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành....
Em à, mình đã có nhau trong một giây phút, và để rồi cũng vụt mất nhau trong chính khoảnh khắc định mệnh mà chúng mình đều đã biết trước . Từ đáy lòng sâu thẳm của mình gửi đến Em: Anh yêu em!
Con tim anh thêm đau buốt vì tình mình lỡ mất nhau
Ai xa xôi có biết hay chăng? Lòng anh vẫn thế thôi
Ôi bầu trời, ôi bao vị thần! Đã chứng giám, đã hiểu lòng ta
Mà tại sao vẫn không mỉm cười? Để thấy đôi ta vẫn chia ly...
Anh giờ này chỉ biết ngậm ngùi
Ngắm chiếc lá rơi như mùa đông
Lã chã nước mắt rơi trong lòng
Và tất cả anh dành cho em...
Sao em lại nhận lời,
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc,
Một tình duyên chưa tròn
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc,
Một tình duyên chưa tròn
Đà Nẵng, 14h15, 24/8/08
Nội quy... ăn nhậu. Hot!!!!
17 Aug 2008
Ông bà ta thường nói: “Nam vô tửu như kỳ vô phong”. Vì vậy, nhậu có
ảnh hưởng đến mọi tầng lớp và có ảnh hưởng rất lớn đến quan hệ xã hội.
Để nhậu không đi chệch hướng, cần phải có nội quy cụ thể. Sau đây là
một số điều quy định:
Điều 1: Phải trung thực
Muốn gia nhập hội những người ăn nhâuk thì tuyệt đối không xin xỏ, trộm cắp tiền, vàng của vợ (có thể trích vài chục phần trăm lương để lập quỹ riêng)
Điều 2: Không phân biệt tuổi tác
Hội không phân biệt tuổi tác, chức vụ, cấp bậc, giới tính. Miễn sao có tửu lượng cao từ 3 xị trở lên là được.
Điều 3: Tự lực cánh sinh
Để giữ gìn sức khỏe, tất cả hội viên không được uống rượu bọt đường, rượu cồn, rượu dỏm... chỉ nên uống rượu gạo, rượu nếp, rượu tắc kè, rượu rắn...
Điều 4: An toàn trên xa lộ
Tất cả hội viên tuyệt đối không được lái xe các loại vì khi xỉn không làm chủ tốc độ dễ gây tai nạn (tốt nhất nên đi xe ôm hoặc quá giang người khác)
Điều 5: Tránh gây phiền phức
Khi đi nhậu không nên mang theo vợ con, nếu có em gái vợ chở theo thì càng tốt
Điều 6: Tôn trọng luật lệ
Trong bàn nhậu phải tuyệt đối tôn trọng chủ xị, không được kê táng, không phá mồi, không ăn gian, nói tục, chửi thề...
Điều 7: Tập trung cao độ
Trong bàn nhậu, để tránh mất đoàn kết nội bộ, tất cả hội viên không được phép rù rì riêng tư (vì dễ gây hiểu lầm), không được cầm nhầm hộp quẹt, không mang lộn dép, đặc biệt tay chân phải giữ trật tự nếu trong bàn có phái đẹp.
Điều 8. Uy tín tràn trề
Không được phép xin đi “tiêu” lúc chưa thanh toán tiền, để bạn nhậu ngồi đồng là mất đạo đức (nếu có đi phải để lại phần hùn)
Điều 9. Im lặng là vàng
Nhậu xong về nhà, tuyệt đối không được đánh đập, chửi bới vợ con. Nếu bị vợ đánh hoặc bị cằn nhằn thì chỉ được im lặng và đi kiếm chỗ ngủ (nhưng cố không được ngủ lộn nhà, lộn giường)
Điều 10. Đoàn kết nội bộ
Mọi thành viên của hội phải có nghĩa vụ thăm nuôi bạn bè khi có tai nạn do say xỉn gây ra hay do vợ đánh phải nằm viện cũng như gây rối trật tự bị công an bắt.
Điều 11. Không vi phạm pháp luật
Không được uống bia ôm, rượu ôm vì rất lãng phí và có ngày bị công an bắt (nếu lỡ vô, khi công an đến phải tìm đường... trốn trước)
Điều 1: Phải trung thực
Muốn gia nhập hội những người ăn nhâuk thì tuyệt đối không xin xỏ, trộm cắp tiền, vàng của vợ (có thể trích vài chục phần trăm lương để lập quỹ riêng)
Điều 2: Không phân biệt tuổi tác
Hội không phân biệt tuổi tác, chức vụ, cấp bậc, giới tính. Miễn sao có tửu lượng cao từ 3 xị trở lên là được.
Điều 3: Tự lực cánh sinh
Để giữ gìn sức khỏe, tất cả hội viên không được uống rượu bọt đường, rượu cồn, rượu dỏm... chỉ nên uống rượu gạo, rượu nếp, rượu tắc kè, rượu rắn...
Điều 4: An toàn trên xa lộ
Tất cả hội viên tuyệt đối không được lái xe các loại vì khi xỉn không làm chủ tốc độ dễ gây tai nạn (tốt nhất nên đi xe ôm hoặc quá giang người khác)
Điều 5: Tránh gây phiền phức
Khi đi nhậu không nên mang theo vợ con, nếu có em gái vợ chở theo thì càng tốt
Điều 6: Tôn trọng luật lệ
Trong bàn nhậu phải tuyệt đối tôn trọng chủ xị, không được kê táng, không phá mồi, không ăn gian, nói tục, chửi thề...
Điều 7: Tập trung cao độ
Trong bàn nhậu, để tránh mất đoàn kết nội bộ, tất cả hội viên không được phép rù rì riêng tư (vì dễ gây hiểu lầm), không được cầm nhầm hộp quẹt, không mang lộn dép, đặc biệt tay chân phải giữ trật tự nếu trong bàn có phái đẹp.
Điều 8. Uy tín tràn trề
Không được phép xin đi “tiêu” lúc chưa thanh toán tiền, để bạn nhậu ngồi đồng là mất đạo đức (nếu có đi phải để lại phần hùn)
Điều 9. Im lặng là vàng
Nhậu xong về nhà, tuyệt đối không được đánh đập, chửi bới vợ con. Nếu bị vợ đánh hoặc bị cằn nhằn thì chỉ được im lặng và đi kiếm chỗ ngủ (nhưng cố không được ngủ lộn nhà, lộn giường)
Điều 10. Đoàn kết nội bộ
Mọi thành viên của hội phải có nghĩa vụ thăm nuôi bạn bè khi có tai nạn do say xỉn gây ra hay do vợ đánh phải nằm viện cũng như gây rối trật tự bị công an bắt.
Điều 11. Không vi phạm pháp luật
Không được uống bia ôm, rượu ôm vì rất lãng phí và có ngày bị công an bắt (nếu lỡ vô, khi công an đến phải tìm đường... trốn trước)
Thay mặt Ban thường trực hội nhậu
Tao Đàn mừng Năm mới 2008
17 Aug 2008
Phần I: Mở màn
Hoai Tran:
Xuân sang hè hội rộn ràng
Phố phường xanh rực ánh hào quang
Hoai Tran:
Xưa từ mở cõi hồng hoang
Vua Hùng đã lễ mâm vàng bánh chưng
Trải bao thiên kỷ đã từng
Con cháu Đại Việt chúc mừng xuân sang
Hoai Tran:
Gánh Tao Đàn ta say vui ca
Thơ thẩn cóc con cứ gọi là
Tình tang tang tính xin cứ chiến
Đánh sạch yahoo dẹp bỏ quần hùng
Vẫn không ai lên tiếng, 1 mình bé Hoài thủ lĩnh tiếp tục... spam:
Hoai Tran
Mấy bác nhà ni sao im re
Thoang thoảng tiếng xưa hay đợi hè
Cất cao vài tiếng đàn gãy gánh
Vang khúc tình ca mở hội ta
Hoai Tran
Đông sang xuân mơn mởn
Trời hừng cõi đằng Đông
Vẫn một hai trông ngóng
Đợi bóng một con người
Succ xuất hiện... nhưng:
Tao đàn mày hát lại vui vầy
Lý quốc tưng bừng lại đắm say
Tiếc việc vẫn còn lờ chén tửu
Đành xin gác lại hội đêm này
Đến Phyl - Bà già Tuyết xuất hiện và Succ... đổi ý
Hoai Tran:
Xuân sang hè hội rộn ràng
Phố phường xanh rực ánh hào quang
Hoai Tran:
Xưa từ mở cõi hồng hoang
Vua Hùng đã lễ mâm vàng bánh chưng
Trải bao thiên kỷ đã từng
Con cháu Đại Việt chúc mừng xuân sang
Hoai Tran:
Gánh Tao Đàn ta say vui ca
Thơ thẩn cóc con cứ gọi là
Tình tang tang tính xin cứ chiến
Đánh sạch yahoo dẹp bỏ quần hùng
Vẫn không ai lên tiếng, 1 mình bé Hoài thủ lĩnh tiếp tục... spam:
Hoai Tran
Mấy bác nhà ni sao im re
Thoang thoảng tiếng xưa hay đợi hè
Cất cao vài tiếng đàn gãy gánh
Vang khúc tình ca mở hội ta
Hoai Tran
Đông sang xuân mơn mởn
Trời hừng cõi đằng Đông
Vẫn một hai trông ngóng
Đợi bóng một con người
Succ xuất hiện... nhưng:
Tao đàn mày hát lại vui vầy
Lý quốc tưng bừng lại đắm say
Tiếc việc vẫn còn lờ chén tửu
Đành xin gác lại hội đêm này
Đến Phyl - Bà già Tuyết xuất hiện và Succ... đổi ý
Phần II: Thắt chặt - sợi nhớ sợi thương
Alone galaxy: Hoai Tran:
Thoáng trong gió nhẹ đưa thuyền
Chở ước mơ đến bờ xa thẳm
Cõi thần tiên vẫn hằng văng vẳng
Chút đợi chờ đón người đưa sang
success_1984 (8:41:56 PM):
mùa xuân là Tết đánh bài
để cho đất nước càng ngày càng bân (bần)
cobetuyet1986 (1/1/2008 8:42:05 PM):
Bông tuyết em nhỏ nhoi bay trong gió
Anh thẫn thờ đứng lại khẽ làm thơ
Ngày kia tuyết em tan thành nước
Anh hững hờ chẳng biết nước đâu ra
=> Sau đó chính tác giả thay 2 chữ hững hờ thành "sững sờ" ở câu cuối. Tao Đàn hội lập tức cho hội ý kỹ thuật nhanh, nhưng rút cuộc vẫn không hội viên nào hiểu được cái ý tứ nho nhã trong câu thơ ấy. Quả là 1 kiệt tác thi ca!
Hoai Tran:
Nơi phương xa tuyết rơi nhè nhẹ
Xuống tóc Phy cóng rét làn môi
Em xinh tươi vẫn mãi trong trắng
Tuyết đẹp Phy yêu suốt đời đời
success thanh cong (1/1/2008 8:44:54 PM):
em ở phương xa đang ngắm tuyết
đâu biết rằng anh cũng đứng ngắm em
chỉ tiếc trời ta không có tuyết
sao gửi lòng và nhiệt huyết cho em?
Nói đến đây, Bà già Tuyết quyết định... ra đi (mà không sign out khỏi YM!) để thực hiện lời hứa ngàn năm với 1 em nhỏ là ra đường chơi ném tuyết (tội nghiệp em nhỏ!). Lập tức 1 "bãi" nóng hổi được tạo ra ngay nhằm chùn chân bà già:
success (1/1/2008 8:49:17 PM):
thôi em cứ đi đừng do dự
mặc cho anh trông đợi từng giờ
em ném tuyết và tim anh tan vỡ
bông tuyết rơi nức nở tựa lòng anh
Hiệu quả tức thì và không ngờ tới, Bà già Phyl đã nhanh chóng và cương quyết... ngoảnh mặt ra đi. (Pó mouth!)
Mời các bạn tiếp tục theo dõi những diễn biến tiếp theo...
Hoai Tran:
Ôi anh Suc lãng tử
Vì tình Phy mà mở trái tim
Mắt nhắm nghiền nghĩ nơi xa xứ
Lạnh cóng rồi sao em nỡ bỏ đi
success_1984 (9:00:32 PM):
đêm chưa qua nhưng trời xuân đã tới
nhìn lại mình vẫn mãi cô đơn
bao xuân qua sao tình ta vẫn đợi
1 chút đam mê cánh én tình.
Hoai Tran: (hihi, A Suc đa tình nhỉ)
Phy ơi Phy hỡi Phy hời
Để anh ở lại bồi hồi nhớ thương
Em đi sao chẳng vấn vương
Để anh ôm gối tư tương một người
ITCOM:
Xuân về vạn nẻo quê hương
Chiều nay có kẻ tha phương nhớ nhà
Bồi hồi trong buổi chiều tà.
Xót cho số phận xa nhà xa quê
alone_galaxy_htk (8:54:05 PM):
Quê hương hai chữ yêu thương
Rót vài lời ngọt mở đường em đi
Chiều nay buồn nỗi duyên gì
Xa nhà nhớ mẹ em thì dấu yêu
mobileuser.96678440:
Ngồi buồn lặng lẽ trời xa
xế bóng hoàng hôn bỗng nhớ nhà
Cơm chiều tẻ nhạt buồn con quốc
nhớ chút canh cà với mắm tương
Thầy Vinh (Viết không dấu nên dịch tạm, có gì sai sót xin tác giả và độc giả niệm tình tha thứ!):
Trời ơi làm thân con cút con côi
Ăn thì ổ chó ngồi chơi giữa đường
Than thân trách phận bọt bèo
Hận người muôn kiếp bên đàng không theo
Hoai Tran:
Tình ôi tình chút mộng mị
Người ơi người ở nơi xa
Xuân sang lại nhớ là là
Hay chàng nơi đó về nhà em luôn
mobileuser.96678440:
Hà nội buồn lất phất những bông may
thoảng trong gió nghe chút tình của nắng
heo may về cho lòng anh lành lạnh
nhớ về người để vơi bớt cô đơn
mobileuser.96678440: Nhớ người nhớ một chút thôi...
(.... => Ngưng 1 chút để gõ, không ngờ có kẻ khác nhanh tay hơn cả tác giả (chắc là nhờ viết tiếng Việt không dấu), spam vào. (lelelevinh): ma sao duyen da ngam roi tu lau)
mobileuser.96678440 (original version): ... nếu không tôi lại tìm tôi cả ngày
(Vẫn còn dài dài)
ITCOM:
Chuyện tình sinh viên một buổi chiều
Anh gặp em ở trước cầu tiêu
Em ko có giấy anh đưa giấy
Em khẽ gật đầu thế là iêu
Hoai Tran:
Khéo hỏi chàng kia một điều
Hỡi rằng chàng có đánh liều yêu em
Tình em sương mới êm đềm
Chiều tà xuân sắc đêm thêm nồng nàn
ITCOM:
Ăn cắp anh mới không liều
Yêu em dù khó cũng liều một phen.
Chờ khi rượu đã lên men
Mang cùng sính lễ, hỏi em thế nào??
Hoai Tran:
Hỏi rằng trời đã se duyên
Thì tôi đây cũng theo thuyền mà đi
Chỉ tại xuân chưa đủ thì
Hẹn anh khi khác đánh duyên nên tình
I'm ITCOM:
Trời thương trời đã tác thành
Sao em còn mãi đành lòng làm cao
Dẫu anh thân phận lao đao
Vẫn chờ cơ hội em trao tấm lòng
Hoai Tran:
Chiều buồn đưa mảnh tương tư
Nhật ký dở nữa ghi điên vài dòng
Lòng mang chút mặn tình nồng
Sao đơn bóng quạnh không không một mình
lop_truong_kho:
Đêm đông ,
em ngồi không
Online làm thơ ngông
Nhưng chủ đề lại tồng ngồng
nên em phải ngồi không
mobileuser.96678440:
Anh góp tình thành chút mảnh thơ vui
Có chút nắng của buổi đầu gặp gỡ
có chút nồng của mùi hương hoa sữa
Thêm chút tình cho ngây ngất con tim
Anh đem chúng mình vứt ở đồi sim
Giữa bạt ngàn cỏ cây và gió
Những màu tím như tình anh thuở đó
Man mác buồn nhưng thắm đượm yêu thương
ITCOM:
Anh góp tình thành chút mảnh thơ vui
Đem tặng em mà thấy bùi ngùi
Sang sông không có anh đưa tiễn
Khi ở bên chồng thấy vui không??
mobileuser.96678440: ---> Tặng Phy yêu quý
Tặng em đôi nửa vần thơ
chút tình lặng anh ngẩn ngơ bồi hồi
Thoáng gặp trong phút giây thôi
mà như là đã thân rồi rất lâu
Đến đây, Hoài và bạn mình, ITCOM đã có 1 màn "đối đạp lượm liền" văng cả nước, khiến cả hội Tao Đàn mày hát phải thất kinh, nín lặng:
Hoai Tran:
Thơ gửi tình nơi người xa xứ
Sao biệt tăm suốt chặng đường dài
Người nơi này vẫn luôn nhớ
Câu yêu thương gửi cả hồn ngây
ITCOM:
Nơi xa xứ nhận chút hồn ngây
Đọc giải khuây trong những đêm buồn
Tình em trao mãi về anh nhỉ??
Để một ai kia phải lạnh lùng
Hoai Tran:
Nam Bắc cách ngang mấy chặng đường
Để tình em đó ở một phương
Sao đi xa vắng không từ biệt
Âu cũng hoài chút phận mỏng manh
ITCOM:
Hai miền Nam bắc cách xa
ta lại gặp nhau giữa miền Trung xứ lạ
Gửi chút yêu vào hồn ai xa lạ
Biết bao giờ đáp trả nghĩa cho tôi
Hoai Tran:
Ơi người tình yêu dấu ơi
Lặng im cách trở cả cuộc đời
Vì ai ai hay chút duyên nhỏ
Đứt gánh quảnh ngang giấc mộng chiều
Dường như chỉ còn mỗi bé Fân - tuổi trẻ tài cao, là còn tỉnh táo và đủ... mùi thoát ra khỏi cái bãi đó với 1 kết thúc cũng khá mặn mà đầy bùi ngùi, sâu lắng...
funny0592:
Tưởng dối lòng là điều đơn giản
Khi gặp rồi mới biết khó làm sao
Em đi mất lòng anh như tan nát
Sống bơ vơ vất vưởng nỗi nhớ em
Phần III:Câu đối - Đôi cấu - Cấu đôi - Đối câu
Ngẫu hứng trỗi dậy và mọi người đồng lòng đổi thể loại thi phú, thế là sinh ra thách đố nhau ra vế đối. Khỏi thách, hầu như chẳng ai đối lại được đúng nghĩa
Vài động tác khởi động:
Hoai Tran:
Cao thủ đại gia out từ biệt
Tiểu đệ tài hèn ở lại trông
Success:
Năm cũ qua, heo vàng ăn sạch cám
Xuân mới đến, chuột cống khoét cạn bình
Lâm trận:
1/
funny0592: Ba em bắt được ba con baba
ITCOM: Năm ngày đánh đề năm con năm năm
=> Woww, dù là đối không chuẩn lắm nhưng ý tứ thật tuyệt, đặc biệt ở tính chất thời sự và hình sự của nó. Cứ như là đem thuốc lá 3 số 555 ra so đọ với bia 3 số 333 vậy. Dĩ nhiên, 555 là thuốc ngoại (UK) thì dễ dàng đánh bại được bia 333 (bia Sài Gòn - VN) rồi.
=> Pái fục những thứ độc hại mà các hội viên Tào Đàn có thể nghĩ đến để đem ra choảng nhau!
ITCOM (1/1/2008 9:44:12 PM): Năm cũ qua, quét dọn cửa nhà, mua hoa sắm quả, mừng xuân đến
Và 1 vài phương án khả dĩ:
Hoai Tran (1/1/2008 9:45:14 PM): Xuân mới về, để tan hoang, bán trâu bò, đợi năm qua
be' Pink (1/1/2008 9:47:04 PM): năm mới đến , bầy biện bánh kẹo, hoá tiền hoá bạc , buồn tuổi qua
success (1/1/2008 9:47:37 PM): Năm mới đến, mở mang lòng dạ, bán tình buôn nghĩa, chào đông xưa
funny funny (1/1/2008 9:48:14 PM): Xuân mới về, bề bbộn quà cáp, rút hết lì xì, tiếc xuân nhanh
Hoai Tran (1/1/2008 9:48:52 PM): Xuân mới đến, trùng tu mồ mả, bán đất buôn nhà, buồn năm qua
success (1/1/2008 9:49:51 PM): Năm mới đến, mở mang tri thức, bán chữ buôn thơ, chào đông cũ
2/ (Đối chưa chỉnh => Thời gian có hạn nên đành bỏ ngỏ)
success (1/1/2008 9:52:18 PM): Mùa xuân lập hội tao đàn, mày hát xôm tụ cả 4rum
Hoai Tran (1/1/2008 9:55:05 PM): Hè sang dẹp loạn văn chương, tôi ca đơn lẻ giữa khung trời
Vế đối này tuy vẫn chưa chuẩn nhưng xét thấy vế đầu quá khó nên hội Tao Đàn thống nhất tạm gác lại để spam tiếp.
3/
success (1/1/2008 9:56:38 PM): bụng trống, đầu rỗng - đời trống rỗng
Hoai Tran (1/1/2008 9:58:28 PM): nhà đầy, đất chật - phố đầy chật
success (1/1/2008 9:58:39 PM): tình đủ, nghĩa đầy - sống đủ đầy
Nguyen Quang Loi (1/1/2008 9:59:29 PM): Tiền đen, tình bạc, đời đen bạc
success (1/1/2008 10:00:12 PM): itcom1986: Tiền đen, tình bạc, đời đen bạc -
be' Hoa`i Tran (1/1/2008 10:01:23 PM): Súc ca, Phy hat - người ca hát
4/
ITCOM (1/1/2008 10:06:23 PM): Tiền Túng, Tình Tan, Tư Tưởng Tồi Tàn,Tiến Tới Tự Tử (sưu tầm)
success (1/1/2008 10:11:00 PM): Nợ nhiều, nhọt nổi, nói năng nhảm nhí, nên người ngắc ngứ
5/
Hoai Tran: Đêm tối, trời đen, đất cũng đen
success: sáng rạng, lòng ngời, dạ cũng ngời
ITCOM: Nắng rạng, mưa tan, gió cũng tan
Now Start: Mắt sáng, giàu sang, sáng ánh vàng
Hoai Tran: Ngày sáng, mây trắng, cát cũng trắng
6/ Đối đáp khó quá, dường như các hội viên trổ tài ngẫu hứng (đánh trống lảng):
success:
boy cần kiếm - độc chiếm giang hồ (nick của Japeng Nhoc93)
girl mở hàng - nốc ao quân tử
Japeng (cự nự đòi đối lại): girl cầm dao nốc ao đối thủ
=> 9x mà bạo lực kinh!
... và lại còn trêu ghẹo cả tỉ tỉ:
Japeng cầm kiếm độc chiếm giang hồ
funny cầm dao gọt táo mời Japeng
Success (đính chính):
Japeng cầm kiếm độc chiếm giang hồ
funny xách dép đuổi đánh Japeng (chạy mất dép)
Funny (cũng lại cự nự): funny tuốt kiếm... chém đầu Japeng (nghe còn có lý)
=> 9x khiếp thật! Đúng là sóng trường giang lớp sau xô lớp trước.
ITCOM:
Suc thi sĩ - tung hoành 4rum
Alone đa tình - ngẩn ngơ trai trẻ
Đến đây kết thúc phần đối đáp đầu xuân. Do cảm thấy bất phân thắng bại (toàn đưa vế đầu xong các hội viên ngọng luôn) nên Tao Đàn quyết định cùng nhau thi triển tuyệt chiêu quen thuộc. Đó chính là Khúc hợp tấu. Để biết nó cụ thể ra sao, mời các bạn đón đọc phần tiếp theo cũng là phần cuối cùng của hội ngày hôm đó.
Alone galaxy: Hoai Tran:
Thoáng trong gió nhẹ đưa thuyền
Chở ước mơ đến bờ xa thẳm
Cõi thần tiên vẫn hằng văng vẳng
Chút đợi chờ đón người đưa sang
success_1984 (8:41:56 PM):
mùa xuân là Tết đánh bài
để cho đất nước càng ngày càng bân (bần)
cobetuyet1986 (1/1/2008 8:42:05 PM):
Bông tuyết em nhỏ nhoi bay trong gió
Anh thẫn thờ đứng lại khẽ làm thơ
Ngày kia tuyết em tan thành nước
Anh hững hờ chẳng biết nước đâu ra
=> Sau đó chính tác giả thay 2 chữ hững hờ thành "sững sờ" ở câu cuối. Tao Đàn hội lập tức cho hội ý kỹ thuật nhanh, nhưng rút cuộc vẫn không hội viên nào hiểu được cái ý tứ nho nhã trong câu thơ ấy. Quả là 1 kiệt tác thi ca!
Hoai Tran:
Nơi phương xa tuyết rơi nhè nhẹ
Xuống tóc Phy cóng rét làn môi
Em xinh tươi vẫn mãi trong trắng
Tuyết đẹp Phy yêu suốt đời đời
success thanh cong (1/1/2008 8:44:54 PM):
em ở phương xa đang ngắm tuyết
đâu biết rằng anh cũng đứng ngắm em
chỉ tiếc trời ta không có tuyết
sao gửi lòng và nhiệt huyết cho em?
Nói đến đây, Bà già Tuyết quyết định... ra đi (mà không sign out khỏi YM!) để thực hiện lời hứa ngàn năm với 1 em nhỏ là ra đường chơi ném tuyết (tội nghiệp em nhỏ!). Lập tức 1 "bãi" nóng hổi được tạo ra ngay nhằm chùn chân bà già:
success (1/1/2008 8:49:17 PM):
thôi em cứ đi đừng do dự
mặc cho anh trông đợi từng giờ
em ném tuyết và tim anh tan vỡ
bông tuyết rơi nức nở tựa lòng anh
Hiệu quả tức thì và không ngờ tới, Bà già Phyl đã nhanh chóng và cương quyết... ngoảnh mặt ra đi. (Pó mouth!)
Mời các bạn tiếp tục theo dõi những diễn biến tiếp theo...

Hoai Tran:
Ôi anh Suc lãng tử
Vì tình Phy mà mở trái tim
Mắt nhắm nghiền nghĩ nơi xa xứ
Lạnh cóng rồi sao em nỡ bỏ đi
success_1984 (9:00:32 PM):
đêm chưa qua nhưng trời xuân đã tới
nhìn lại mình vẫn mãi cô đơn
bao xuân qua sao tình ta vẫn đợi
1 chút đam mê cánh én tình.
Hoai Tran: (hihi, A Suc đa tình nhỉ)
Phy ơi Phy hỡi Phy hời
Để anh ở lại bồi hồi nhớ thương
Em đi sao chẳng vấn vương
Để anh ôm gối tư tương một người
ITCOM:
Xuân về vạn nẻo quê hương
Chiều nay có kẻ tha phương nhớ nhà
Bồi hồi trong buổi chiều tà.
Xót cho số phận xa nhà xa quê
alone_galaxy_htk (8:54:05 PM):
Quê hương hai chữ yêu thương
Rót vài lời ngọt mở đường em đi
Chiều nay buồn nỗi duyên gì
Xa nhà nhớ mẹ em thì dấu yêu
mobileuser.96678440:
Ngồi buồn lặng lẽ trời xa
xế bóng hoàng hôn bỗng nhớ nhà
Cơm chiều tẻ nhạt buồn con quốc
nhớ chút canh cà với mắm tương
Thầy Vinh (Viết không dấu nên dịch tạm, có gì sai sót xin tác giả và độc giả niệm tình tha thứ!):
Trời ơi làm thân con cút con côi
Ăn thì ổ chó ngồi chơi giữa đường
Than thân trách phận bọt bèo
Hận người muôn kiếp bên đàng không theo
Hoai Tran:
Tình ôi tình chút mộng mị
Người ơi người ở nơi xa
Xuân sang lại nhớ là là
Hay chàng nơi đó về nhà em luôn
mobileuser.96678440:
Hà nội buồn lất phất những bông may
thoảng trong gió nghe chút tình của nắng
heo may về cho lòng anh lành lạnh
nhớ về người để vơi bớt cô đơn
mobileuser.96678440: Nhớ người nhớ một chút thôi...
(.... => Ngưng 1 chút để gõ, không ngờ có kẻ khác nhanh tay hơn cả tác giả (chắc là nhờ viết tiếng Việt không dấu), spam vào. (lelelevinh): ma sao duyen da ngam roi tu lau)
mobileuser.96678440 (original version): ... nếu không tôi lại tìm tôi cả ngày
(Vẫn còn dài dài)
ITCOM:
Chuyện tình sinh viên một buổi chiều
Anh gặp em ở trước cầu tiêu
Em ko có giấy anh đưa giấy
Em khẽ gật đầu thế là iêu
Hoai Tran:
Khéo hỏi chàng kia một điều
Hỡi rằng chàng có đánh liều yêu em
Tình em sương mới êm đềm
Chiều tà xuân sắc đêm thêm nồng nàn
ITCOM:
Ăn cắp anh mới không liều
Yêu em dù khó cũng liều một phen.
Chờ khi rượu đã lên men
Mang cùng sính lễ, hỏi em thế nào??
Hoai Tran:
Hỏi rằng trời đã se duyên
Thì tôi đây cũng theo thuyền mà đi
Chỉ tại xuân chưa đủ thì
Hẹn anh khi khác đánh duyên nên tình
I'm ITCOM:
Trời thương trời đã tác thành
Sao em còn mãi đành lòng làm cao
Dẫu anh thân phận lao đao
Vẫn chờ cơ hội em trao tấm lòng
Hoai Tran:
Chiều buồn đưa mảnh tương tư
Nhật ký dở nữa ghi điên vài dòng
Lòng mang chút mặn tình nồng
Sao đơn bóng quạnh không không một mình
lop_truong_kho:
Đêm đông ,
em ngồi không
Online làm thơ ngông
Nhưng chủ đề lại tồng ngồng
nên em phải ngồi không
mobileuser.96678440:
Anh góp tình thành chút mảnh thơ vui
Có chút nắng của buổi đầu gặp gỡ
có chút nồng của mùi hương hoa sữa
Thêm chút tình cho ngây ngất con tim
Anh đem chúng mình vứt ở đồi sim
Giữa bạt ngàn cỏ cây và gió
Những màu tím như tình anh thuở đó
Man mác buồn nhưng thắm đượm yêu thương
ITCOM:
Anh góp tình thành chút mảnh thơ vui
Đem tặng em mà thấy bùi ngùi
Sang sông không có anh đưa tiễn
Khi ở bên chồng thấy vui không??
mobileuser.96678440: ---> Tặng Phy yêu quý
Tặng em đôi nửa vần thơ
chút tình lặng anh ngẩn ngơ bồi hồi
Thoáng gặp trong phút giây thôi
mà như là đã thân rồi rất lâu
Đến đây, Hoài và bạn mình, ITCOM đã có 1 màn "đối đạp lượm liền" văng cả nước, khiến cả hội Tao Đàn mày hát phải thất kinh, nín lặng:
Hoai Tran:
Thơ gửi tình nơi người xa xứ
Sao biệt tăm suốt chặng đường dài
Người nơi này vẫn luôn nhớ
Câu yêu thương gửi cả hồn ngây
ITCOM:
Nơi xa xứ nhận chút hồn ngây
Đọc giải khuây trong những đêm buồn
Tình em trao mãi về anh nhỉ??
Để một ai kia phải lạnh lùng
Hoai Tran:
Nam Bắc cách ngang mấy chặng đường
Để tình em đó ở một phương
Sao đi xa vắng không từ biệt
Âu cũng hoài chút phận mỏng manh
ITCOM:
Hai miền Nam bắc cách xa
ta lại gặp nhau giữa miền Trung xứ lạ
Gửi chút yêu vào hồn ai xa lạ
Biết bao giờ đáp trả nghĩa cho tôi
Hoai Tran:
Ơi người tình yêu dấu ơi
Lặng im cách trở cả cuộc đời
Vì ai ai hay chút duyên nhỏ
Đứt gánh quảnh ngang giấc mộng chiều
Dường như chỉ còn mỗi bé Fân - tuổi trẻ tài cao, là còn tỉnh táo và đủ... mùi thoát ra khỏi cái bãi đó với 1 kết thúc cũng khá mặn mà đầy bùi ngùi, sâu lắng...
funny0592:
Tưởng dối lòng là điều đơn giản
Khi gặp rồi mới biết khó làm sao
Em đi mất lòng anh như tan nát
Sống bơ vơ vất vưởng nỗi nhớ em
Phần III:Câu đối - Đôi cấu - Cấu đôi - Đối câu
Ngẫu hứng trỗi dậy và mọi người đồng lòng đổi thể loại thi phú, thế là sinh ra thách đố nhau ra vế đối. Khỏi thách, hầu như chẳng ai đối lại được đúng nghĩa
Vài động tác khởi động:
Hoai Tran:
Cao thủ đại gia out từ biệt
Tiểu đệ tài hèn ở lại trông
Success:
Năm cũ qua, heo vàng ăn sạch cám
Xuân mới đến, chuột cống khoét cạn bình
Lâm trận:
1/
funny0592: Ba em bắt được ba con baba
ITCOM: Năm ngày đánh đề năm con năm năm
=> Woww, dù là đối không chuẩn lắm nhưng ý tứ thật tuyệt, đặc biệt ở tính chất thời sự và hình sự của nó. Cứ như là đem thuốc lá 3 số 555 ra so đọ với bia 3 số 333 vậy. Dĩ nhiên, 555 là thuốc ngoại (UK) thì dễ dàng đánh bại được bia 333 (bia Sài Gòn - VN) rồi.
=> Pái fục những thứ độc hại mà các hội viên Tào Đàn có thể nghĩ đến để đem ra choảng nhau!
ITCOM (1/1/2008 9:44:12 PM): Năm cũ qua, quét dọn cửa nhà, mua hoa sắm quả, mừng xuân đến
Và 1 vài phương án khả dĩ:
Hoai Tran (1/1/2008 9:45:14 PM): Xuân mới về, để tan hoang, bán trâu bò, đợi năm qua
be' Pink (1/1/2008 9:47:04 PM): năm mới đến , bầy biện bánh kẹo, hoá tiền hoá bạc , buồn tuổi qua
success (1/1/2008 9:47:37 PM): Năm mới đến, mở mang lòng dạ, bán tình buôn nghĩa, chào đông xưa
funny funny (1/1/2008 9:48:14 PM): Xuân mới về, bề bbộn quà cáp, rút hết lì xì, tiếc xuân nhanh
Hoai Tran (1/1/2008 9:48:52 PM): Xuân mới đến, trùng tu mồ mả, bán đất buôn nhà, buồn năm qua
success (1/1/2008 9:49:51 PM): Năm mới đến, mở mang tri thức, bán chữ buôn thơ, chào đông cũ
2/ (Đối chưa chỉnh => Thời gian có hạn nên đành bỏ ngỏ)
success (1/1/2008 9:52:18 PM): Mùa xuân lập hội tao đàn, mày hát xôm tụ cả 4rum
Hoai Tran (1/1/2008 9:55:05 PM): Hè sang dẹp loạn văn chương, tôi ca đơn lẻ giữa khung trời
Vế đối này tuy vẫn chưa chuẩn nhưng xét thấy vế đầu quá khó nên hội Tao Đàn thống nhất tạm gác lại để spam tiếp.
3/
success (1/1/2008 9:56:38 PM): bụng trống, đầu rỗng - đời trống rỗng
Hoai Tran (1/1/2008 9:58:28 PM): nhà đầy, đất chật - phố đầy chật
success (1/1/2008 9:58:39 PM): tình đủ, nghĩa đầy - sống đủ đầy
Nguyen Quang Loi (1/1/2008 9:59:29 PM): Tiền đen, tình bạc, đời đen bạc
success (1/1/2008 10:00:12 PM): itcom1986: Tiền đen, tình bạc, đời đen bạc -
be' Hoa`i Tran (1/1/2008 10:01:23 PM): Súc ca, Phy hat - người ca hát
4/
ITCOM (1/1/2008 10:06:23 PM): Tiền Túng, Tình Tan, Tư Tưởng Tồi Tàn,Tiến Tới Tự Tử (sưu tầm)
success (1/1/2008 10:11:00 PM): Nợ nhiều, nhọt nổi, nói năng nhảm nhí, nên người ngắc ngứ
5/
Hoai Tran: Đêm tối, trời đen, đất cũng đen
success: sáng rạng, lòng ngời, dạ cũng ngời
ITCOM: Nắng rạng, mưa tan, gió cũng tan
Now Start: Mắt sáng, giàu sang, sáng ánh vàng
Hoai Tran: Ngày sáng, mây trắng, cát cũng trắng
6/ Đối đáp khó quá, dường như các hội viên trổ tài ngẫu hứng (đánh trống lảng):
success:
boy cần kiếm - độc chiếm giang hồ (nick của Japeng Nhoc93)
girl mở hàng - nốc ao quân tử
Japeng (cự nự đòi đối lại): girl cầm dao nốc ao đối thủ
=> 9x mà bạo lực kinh!
... và lại còn trêu ghẹo cả tỉ tỉ:
Japeng cầm kiếm độc chiếm giang hồ
funny cầm dao gọt táo mời Japeng
Success (đính chính):
Japeng cầm kiếm độc chiếm giang hồ
funny xách dép đuổi đánh Japeng (chạy mất dép)
Funny (cũng lại cự nự): funny tuốt kiếm... chém đầu Japeng (nghe còn có lý)
=> 9x khiếp thật! Đúng là sóng trường giang lớp sau xô lớp trước.
ITCOM:
Suc thi sĩ - tung hoành 4rum
Alone đa tình - ngẩn ngơ trai trẻ
Đến đây kết thúc phần đối đáp đầu xuân. Do cảm thấy bất phân thắng bại (toàn đưa vế đầu xong các hội viên ngọng luôn) nên Tao Đàn quyết định cùng nhau thi triển tuyệt chiêu quen thuộc. Đó chính là Khúc hợp tấu. Để biết nó cụ thể ra sao, mời các bạn đón đọc phần tiếp theo cũng là phần cuối cùng của hội ngày hôm đó.
Phần IV:Màn hợp tấu bất tận
Hoai Tran:
Đầu xuân vang khúc hát ca
Rộn ràng hội mở nhà nhà đều vui
success (1/1/2008 10:42:33 PM):
Xuân qua năm cũ bùi ngùi
Tao đàn mày hát tỏa mùi văn thơ
Hoai Tran:
Đầu xuân cô bé ngẩn ngơ
Tóc đen bóng mượt xõa hờ ngang lưng
=> Sunsilk bồ kết!?
ITCOM:
Đầu xuân mở hội tưng bừng.
Thấy em tóc mượt, anh dừng anh coi
ITCOM:
Đầu xuân guốc mộc lụa đào
Em đi chơi hội, chui rào...nhà anh
success_1984:
Nhà anh có chó đứng canh
Em chui cẩn thận hàm răng sáng ngời
Hoai Tran:
Giọng anh vẫn gọi bời bời
Yêu anh em cứ lơi nhơi leo vào
Rõ là bé Hoài rất khéo léo và tế nhị để lôi "anh" vào cuộc, nhưng nhìn chung quan điểm chỉ ra là vẫn khá mù quáng trong tình yêu. Hãy xem lớp phù nữ kế thừa với đầu óc trong sáng và thứ tình cảm mãnh liệt (với... ?) khéo léo thế nào khi xoay chuyển tình thế:
Funny:
em thì em mặc "cẩu con"
cây xoài cám dỗ ko vô ko đành
Đến đây thì cũng đã khá khuya và các hội viên không thể tiếp tục hội hè đình đám mà ai nấy đều phải khăn gói về nhà, hoặc chăn màn đi ngủ gì đó... Màn hợp tấu bất tận đành dang dở...
Hẹn gặp lại Hội Tao Đàn (mày rống) và những nỗ lực spam - câu bài của họ.
Chúc các bạn có những giờ phút vui vẻ và đắm chìm với thơ ca!!!!

Nguồn : VLSP Vật Lý Sư Phạm ,tường thuật bởi lucgiac_muadong http://vatlysupham.hnue.edu.vn/viewtopic.php?f=24&t=3722
Hoai Tran:
Đầu xuân vang khúc hát ca
Rộn ràng hội mở nhà nhà đều vui
success (1/1/2008 10:42:33 PM):
Xuân qua năm cũ bùi ngùi
Tao đàn mày hát tỏa mùi văn thơ
Hoai Tran:
Đầu xuân cô bé ngẩn ngơ
Tóc đen bóng mượt xõa hờ ngang lưng
=> Sunsilk bồ kết!?
ITCOM:
Đầu xuân mở hội tưng bừng.
Thấy em tóc mượt, anh dừng anh coi
ITCOM:
Đầu xuân guốc mộc lụa đào
Em đi chơi hội, chui rào...nhà anh
success_1984:
Nhà anh có chó đứng canh
Em chui cẩn thận hàm răng sáng ngời
Hoai Tran:
Giọng anh vẫn gọi bời bời
Yêu anh em cứ lơi nhơi leo vào
Rõ là bé Hoài rất khéo léo và tế nhị để lôi "anh" vào cuộc, nhưng nhìn chung quan điểm chỉ ra là vẫn khá mù quáng trong tình yêu. Hãy xem lớp phù nữ kế thừa với đầu óc trong sáng và thứ tình cảm mãnh liệt (với... ?) khéo léo thế nào khi xoay chuyển tình thế:
Funny:
em thì em mặc "cẩu con"
cây xoài cám dỗ ko vô ko đành
Đến đây thì cũng đã khá khuya và các hội viên không thể tiếp tục hội hè đình đám mà ai nấy đều phải khăn gói về nhà, hoặc chăn màn đi ngủ gì đó... Màn hợp tấu bất tận đành dang dở...
Hẹn gặp lại Hội Tao Đàn (mày rống) và những nỗ lực spam - câu bài của họ.
Chúc các bạn có những giờ phút vui vẻ và đắm chìm với thơ ca!!!!

Nguồn : VLSP Vật Lý Sư Phạm ,tường thuật bởi lucgiac_muadong http://vatlysupham.hnue.edu.vn/viewtopic.php?f=24&t=3722
Ý nghĩa cuộc sống : Mi ở đâu???
17 Aug 2008
Ý nghĩa cuộc sống: Mi ở đâu? | |
“Cuộc sống bây giờ mỗi ngày trôi qua với cảm giác chán ngán. Chán không phải vì cái gì cụ thể mà vì nó vô vị, vô nghĩa rất nhiều. Chúng em sống no đủ về kinh tế thật nhưng tinh thần lại vô cùng trống trải”. Đọc lời tâm sự trên của một bạn trẻ trên mạng, bạn có thấy giật mình? Tại sao lại tồn tại cảm giác trên khi giới trẻ ngày nay được sở hữu quá nhiều thứ? Quá nhiều giá trị phù phiếm Zixia – cô gái 17 tuổi đang sống ở TP.HCM bày tỏ sự thất vọng già trước tuổi như vậy trong một topic trên mạng, tại một forum có tên Báo chí – truyền thông. Topic này là nơi gặp gỡ của những người đã từng gắn bó, yêu “say đắm” một tờ báo dành cho tuổi mới lớn cách đây hơn 10 năm. Theo họ, ngày nay, tờ báo này đã thay đổi đến mức chóng mặt, mở báo ra chỉ thấy có ca sỹ và... băng vệ sinh, trong khi những năm đầu, tờ báo này là một thế giới đẹp đẽ với những bài thơ, trang văn kể về những câu chuyện xúc động về tình cảm thầy trò, cha mẹ và con, tình bạn, tình yêu “tuổi bọ xít” hồn nhiên, trong trẻo, định hướng cho họ một lối sống với những giá trị cao đẹp. Zixia và nhiều nick khác cho biết, họ vẫn nâng niu từng số báo ngày xưa, tìm kiếm, lùng sục khắp các cửa hàng báo cũ để mua cho đủ bộ. Họ đã thực sự tìm thấy một điểm tựa tinh thần, một giá trị sâu sắc từ những tờ báo ấy. Những giá trị phù phiếm là gì? Câu hỏi này được Thanh Hiên – Một cô gái khá sành điệu - định nghĩa: “Thời nay tụi học sinh được dạy cách hâm mộ một thần tượng, dạy cách tiêu tiền tại những cửa hiệu thời trang, dạy cách yêu không để lại hậu quả..., thế là cứ chạy theo những thứ đó, tưởng đó là những giá trị đích thực. Đến khi có một cú sốc nào đó xảy ra thì chơi vơi chẳng biết xử lý ra sao cả, cũng không có một điểm tựa tinh thần nào để trông cậy vì chúng đã mất quá nhiều thời gian vào những “giá trị ảo” kia. Thế rồi sau những ồn ào sôi động, một phút nào họ cảm thấy mình đang sống một cuôc sống thật chông chênh”. Hiên cho biết không phải cứ lấp hết chỗ trống cho một ngày với buổi sáng, chiều đi làm kiếm được thật nhiều tiền, tối đi hát hò, vào vũ trường hay đi cà phê, mua sắm là một cuộc sống ý nghĩa thực sự. “Bằng chứng là tôi có tất cả những thứ ấy nhưng tôi luôn thấy mình trống rỗng”. Chúng tôi cần có một điểm tựa! “Chúng em cần một ai đó chỉ ra cho chúng em những lẽ sống ở đời, chỉ cho chúng em những điều giá trị hơn là dạy cách ăn chơi, hâm mộ các ngôi sao điện ảnh, ca nhạc. Chúng em cần có những điểm tựa vững vàng để những ngày tháng học cách làm người không bị lệch lạc thành xuẩn ngốc”. Có thể nói đó là một “lời khẩn cầu” của một cô bé tuổi teen đang hoang mang trước cuộc sống có quá nhiều “cám dỗ” này. Có thực là giới trẻ đang sống một cuộc sống chông chênh không điểm tựa? Vậy những giá trị đích thực có được từ những sự kiện như nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm, anh Nguyễn Văn Thạc, những phong trào Thanh niên tình nguyện, những gương mặt sống đẹp, có nhiều cống hiến cho đất nước được cả xã hội tôn vinh vẫn xuất hiện hàng ngày trên báo chí, truyền hình, không phải là một “điểm tựa tinh thần” cho thanh niên đó sao? Có phải những lẽ sống đó chưa tìm đến được với giới trẻ, hay tại giới trẻ còn thờ ơ với chúng? Hay tại người lớn đặt quá nhiều niềm tin vào thanh niên, cho rằng thanh niên ngày nay rất giỏi, biết tự mình vượt qua mọi chông gai? “Đừng nghĩ rằng ngày nay giới trẻ sống cởi mở và cứng rắn hơn. Thực tế có rất nhiều người sống khép kín trong vỏ bọc, yếu đuối, ích kỷ, thiếu tự tin, còn chưa kết nối được với thời cuộc, đó chính là lý do vì sao họ luôn cảm thấy chênh vênh cho dù họ có những điểm tựa vững chắc” – N.N.Lan, sinh viên năm 2 khoa Báo chí Phân viện Báo chí - Tuyên truyền Hà Nội nhận xét. Cô gái năng động này cho biết, hiện 1 ngày của cô đã bị lấp đầy bởi việc học ở trường, học thêm, dạy thêm, đi viết bài, đi làm tình nguyện. “Nói chung là luôn chân luôn tay, thậm chí không có thời gian để mà hò hẹn. Nhưng thấy rất vui. Ngược lại hôm nào mình có nhiều thời gian để ăn, ngủ, lang thang thì lại thấy cuộc sống quá ư tẻ nhạt”. Hãy kết nối với thời cuộc bằng cách lăn xả vào cuộc sống, hãy tiêu tốn thời gian vào việc đọc sách báo, đi du lịch, tham gia tình nguyện! Chỉ bằng cách đó, bạn mới tự tìm cho mình những giá trị đích thực của cuộc sống. Một khi đã tìm thấy rồi, điểm tựa sẽ luôn ở sau lưng bạn! | |
Chợt buồn...
17 Aug 2008
Anh viết cho em bài thơ tình thứ nhất
Trao tận đến em bằng tất cả tấm lòng
Gửi đi rồi sao anh mãi ngóng trông
Để ngày tháng trôi dần theo quá khứ
Có những lúc buột lòng anh cứ hỏi
Tình đôi ta sao mãi cuối chân trời
Anh quá vội vàng em âm thầm hờn dỗi
Hay đó chỉ là phút nông nỗi bên nhau
Giữa đôi ta sao chẳng có nhịp cầu
Để rồi lại bến bờ thơ mộng đó
Ôi giấc mơ xưa chỉ là câu quan họ
Mà người đời dành lấy lúc chia vui
Anh sẽ ra sao nếu chợt thấy em cười
Hay anh sẽ buồn khi em trào nước mắt
Từng giây phút gần em là khoảnh khắc
Sao em nỡ làm đau nhói trái tim anh
Lỡ mai sau giấc mộng ấy không thành
Em có nghỉ về lòng anh khi ấy
Đối với anh, anh sẽ càng lặp lại
Tiếng nói vô hình'' yêu chỉ riêng em''.
Trao tận đến em bằng tất cả tấm lòng
Gửi đi rồi sao anh mãi ngóng trông
Để ngày tháng trôi dần theo quá khứ
Có những lúc buột lòng anh cứ hỏi
Tình đôi ta sao mãi cuối chân trời
Anh quá vội vàng em âm thầm hờn dỗi
Hay đó chỉ là phút nông nỗi bên nhau
Giữa đôi ta sao chẳng có nhịp cầu
Để rồi lại bến bờ thơ mộng đó
Ôi giấc mơ xưa chỉ là câu quan họ
Mà người đời dành lấy lúc chia vui
Anh sẽ ra sao nếu chợt thấy em cười
Hay anh sẽ buồn khi em trào nước mắt
Từng giây phút gần em là khoảnh khắc
Sao em nỡ làm đau nhói trái tim anh
Lỡ mai sau giấc mộng ấy không thành
Em có nghỉ về lòng anh khi ấy
Đối với anh, anh sẽ càng lặp lại
Tiếng nói vô hình'' yêu chỉ riêng em''.
Đàm thơ với eng Bình Minh
16 Aug 2008
Gởi Eng Lợi ( O nớ nhờ gởi )
Eng về Quảng Trị có buồn không
có kẻ trung ni rất lạnh lòng
vì bốn năm ngày khôn chộ mặt
chắc rằng người nớ đợi chờ mong
O nớ (người Đà Nẳng)
Sai rồi, " Họ " cũng dân quê miền, hẹn chắc về quê eng nợ!!!!!
O Vi buồn 5 giây!!!!!!/ By ontayao@bờm.cơn
tg : Bình Minh ( QTO)
ITCOM tiếp thơ eng Minh :
Gởi O mô đó không biết :
Eng về Quảng Trị thân thương
Quê nhà mẹ đợi cha thương sum vầy
Eng về xa cách trăm cây
Hồn eng ở lại, nơi đây cùng nàng.
Giờ này Đà Nẵng nắng vàng
Xót lòng xót dạ, mình nàng bơ vơ
Nàng ơi hãy cố đợi chờ
Ngày vô eng sẽ mần thơ tặng nàng.
Eng Minh chém Tiếp..hjc..
thức trọn đêm ni để đợi chờ
từ ngoài Quảng Trị gởi thơ vô
từ trong sâu thẳm lòng eng gửi
như một chút quà đến tặng O
eng về ngoài nớ dớ O không
mấy bựa ni mưa gió lạnh lòng
O chán cảnh trời hay mưa nắng
hết mưa rồi chắc nắng phải không eng
O Đà Nẳng
Tới lượt ITCOM :
Gởi O mô đó ( Không phải eng Minh là được ) :
Quảng Trị quê eng lắm gió Lào
Mỗi chiều gió thổi diều lên cao
Chở theo trong đó bao nhung nhớ
Gửi hết về em chốn Đà Thành
Nàng có biết không nỗi nhớ nàng
Eng dành tâm sự đến sang trang
Hồn anh chất ngất bao nhung nhớ
Thử hỏi nơi xa biết không nàng
Đà nẵng chiều nay lại nắng vàng
Anh vào chỉ thấy nắng chang chang
Nàng đâu không thấy, bao trống vắng
Trách kẻ mang thơ đến tặng nàng
Nguồn : http://quangtrionline.org/forum
Eng về Quảng Trị có buồn không
có kẻ trung ni rất lạnh lòng
vì bốn năm ngày khôn chộ mặt
chắc rằng người nớ đợi chờ mong
O nớ (người Đà Nẳng)
Sai rồi, " Họ " cũng dân quê miền, hẹn chắc về quê eng nợ!!!!!
O Vi buồn 5 giây!!!!!!/ By ontayao@bờm.cơn
tg : Bình Minh ( QTO)
ITCOM tiếp thơ eng Minh :
Gởi O mô đó không biết :
Eng về Quảng Trị thân thương
Quê nhà mẹ đợi cha thương sum vầy
Eng về xa cách trăm cây
Hồn eng ở lại, nơi đây cùng nàng.
Giờ này Đà Nẵng nắng vàng
Xót lòng xót dạ, mình nàng bơ vơ
Nàng ơi hãy cố đợi chờ
Ngày vô eng sẽ mần thơ tặng nàng.
Eng Minh chém Tiếp..hjc..
thức trọn đêm ni để đợi chờ
từ ngoài Quảng Trị gởi thơ vô
từ trong sâu thẳm lòng eng gửi
như một chút quà đến tặng O
eng về ngoài nớ dớ O không
mấy bựa ni mưa gió lạnh lòng
O chán cảnh trời hay mưa nắng
hết mưa rồi chắc nắng phải không eng
O Đà Nẳng
Tới lượt ITCOM :
Gởi O mô đó ( Không phải eng Minh là được ) :

Quảng Trị quê eng lắm gió Lào
Mỗi chiều gió thổi diều lên cao
Chở theo trong đó bao nhung nhớ
Gửi hết về em chốn Đà Thành
Nàng có biết không nỗi nhớ nàng
Eng dành tâm sự đến sang trang
Hồn anh chất ngất bao nhung nhớ
Thử hỏi nơi xa biết không nàng
Đà nẵng chiều nay lại nắng vàng
Anh vào chỉ thấy nắng chang chang
Nàng đâu không thấy, bao trống vắng
Trách kẻ mang thơ đến tặng nàng
Nguồn : http://quangtrionline.org/forum
Gởi O Cát....(tulinhls)
16 Aug 2008
Đã bao nhiêu lần nhớ tới O
Ngày mong đêm nhớ ốm xo xo
Chờ thư O gởi răng lâu rứa
Đã nhận thư rồi thấy thêm lo
Chục ngày ngồi đọc răng không chán
Nữa tháng miệt mài, vẫn đắn đo
Tình O chú giử ko dám đụng
Chỉ dám đêm về mơ bóng O
>
Chú
Ngày mong đêm nhớ ốm xo xo
Chờ thư O gởi răng lâu rứa
Đã nhận thư rồi thấy thêm lo
Chục ngày ngồi đọc răng không chán
Nữa tháng miệt mài, vẫn đắn đo
Tình O chú giử ko dám đụng
Chỉ dám đêm về mơ bóng O
>

Chú
Last Comment
Calendar
Who's Online?
Member: 0
Visitor: 1
Visitor: 1
Announce
Tags
No tags in this Blog
Categories
Archives
- December 2009 (7)
- July 2008 (42)
Links
Xin vui lòng để lại Comment khi đọc bài viết này cuả Blog. Cảm ơn.!!!
Sáng
hôm nay, tôi nhận được tin hai em Lê Văn Bơ và Nguyễn Thị Phờ, sau một
thời gian được truy bài tận tình đã... nhập viện và có nhiều biểu hiện
là như cười nói một mình, ngâm thơ, viết công thức hóa học lên mặt
v.v... Cả trường tôi đâm lo.
Syndication
19/02/2009 @ 06:12:11
by XXX
thanks
18/11/2008 @ 01:53:34
by ITCOM