Kẻ nào dại nhất? |
|
| Kể
ra, đời sinh viên có nhiều điều hạnh phúc mà ở lứa tuổi khác, ở môi
trường khác không có. Họ trong sáng và mơ mộng, thông minh và mạo hiểm.
Họ có thể nói lên những điều rất nhiều người e ngại, phải nhìn trước
ngó sau. Họ có thể làm những việc mà những người lớn tuổi phải dè dặt,
cân nhắc... Hôm nay, tôi lại vào dự hội thảo với họ và một cuộc tranh luận ngoài lề được đặt ra: Ai là kẻ dại dột nhất? Vẫn cô gái có gương mặt thanh tú, tính tình láu táu, phát biểu trước: - Tình yêu sét đánh. Những kẻ yêu theo kiểu tình yêu sét đánh là dại dột nhất. Gặp chàng, đùng một cái: yêu. Đùng một cái: hiến dâng. Rồi đùng cái nữa: cắt đứt. Thế là chấm hết. Cậu bên cạnh phản đối: - Thì ít nhất nàng ta cũng được hưởng những giây phút cực đỉnh của hạnh phúc. "Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm". Xuân Diệu chả nói thế là gì. Theo tớ ấy à, làm lãnh đạo là dại nhất. Cả bọn nhao nhao. Cô bé tết đuôi sam lớn tiếng nhất: - Xin lỗi đi. Tiền bạc và danh vọng là hai thứ đam mê nhất của con người. Làm lãnh đạo vừa có danh lại vừa có tiền. Dại kiểu gì mà khôn thế? Cậu kia không chịu: - Danh có, tiền có thật nhưng lại không sống với bộ mặt của mình, đi không dám theo dáng đi của mình, nói cũng phải uốn lưỡi theo người khác. Nhìn chung, sống như thế coi như chết rồi, chẳng phí công cha mẹ sinh thành ư? Cô bé có gương mặt thanh tú đồng tình: - Kể ra cũng là dại thật, đấy là xét về phần "người”, còn về phần “con” thì không dại lắm. Ăn ngon, mặc đẹp, quyền uy... Thế là khôn rồi. Một người đứng phắt dậy, lại cậu đeo kính cận lần trước: - Theo tớ, những người làm doanh nghiệp là dại dột nhất. Cả hội ngơ ngác. Vì trong đầu các sinh viên trẻ, nhà doanh nghiệp bao giờ cũng là những người khôn ngoan và mạo hiểm, chứ nói họ dại thì quả thật... bất ngờ. Cậu ta nói tiếp: - Nhà doanh nghiệp kia có 10 triệu "đô” trong tay. Nếu đem gửi ngân hàng lấy lãi chỉ cần 0,7% một tháng thì ông ta đã có tới 70.000 "đô", ăn tiêu làm sao cho hết. Thế mà ông ta lại dại dột, đâm đầu đổ đuôi, đầu tư buôn bán. Nay bị bắt rồi, nợ cả trăm triệu "đô" nữa chứ. Phá sản gần như chắc chắn. Lơ mơ còn bị tù nữa. Đang từ ông hoàng, tự mình nhảy xuống bùn đen. Các cậu thấy khôn ở chỗ nào? Các sinh viên trẻ lặng đi. Một tiếng thở dài: "Thế mà mọi quốc gia hưng thịnh đều trông vào giới doanh nghiệp. Tiếc thay!" |
|
I'm ITCOM
Tiền vừa hết thì Tình vừa đến... Anh dắt em đi dưới bóng Nợ Nần...
|
|
|
|
Nguyên đán là từ Hán – Việt. Như vậy từ “Tết” có tên gọi khi nước ta tiếp xúc với văn hóa Hán. Cái tên Tết mà các cụ xưa dùng để chỉ Tết Nguyên đán thì cũng là diễn nôm chữ “Nguyên”. Nguyên có nghĩa là bắt đầu, lớn, đứng đầu. Kinh Dịch cũng bắt đầu bằng quẻ Nguyên. Trước thời Bắc thuộc, ở ta, Tết là một loại hội mùa, tổ chức vào thời gian rỗi rãi, gặt hái đã xong, cày đất đã vãn, bất đầu chuẩn bị một vụ mùa mới, làm màu hoặc lúa chiêm. Do có giao lưu với văn hóa Hán mà từ hội mùa chuyển thành loại hình Tết Nguyên đán ở người Kinh, người Mường, người Tày, người Nùng…với sự gia cố thêm vào ý nghĩa hội mùa một ý nghĩa khác nữa là đánh dấu một "tiết", tức một cung đoạn của thiên nhiên trong chu kỳ nông lịch. Động thổ xưa... Do là hậu thân của các hội mùa nên xem ra các nghi thức tiến hành của Tết Nguyên đán Kinh, Mường v.v…đều giống nhau ở những điểm cơ bản:
1. Tết là dịp để phô bày những thành quả, sản phẩm của lao động,
những của ngon vật lạ làm ra trong quá trình sản xuất: mọi người bày
mâm ngũ quả, làm các loại bánh, nấu các loại cỗ... Trong phong tục Tết của người Kinh xưa có lệ kiêng kỵ là ở ngày đầu năm, khi làng chưa làm lễ động thổ thì không ai được động đến đất, không được cuốc xới đã đành mà cả chẻ củi, giã gạo cũng kiêng. Có vẻ là dị đoan, nhưng thực chất là bảo lưu một tín ngưỡng cổ nảy sinh từ vũ trụ quan của người thời nguyên thủy. Người xưa vốn lấy con người làm gốc để suy luận và giải thích về vũ trụ . Như xét về sự đắp đổi của thời gian thì cứ mỗi lần xuân tới, thiên nhiên bừng sáng, cây cỏ tươi tốt lên, đâm chồi nảy lộc, nhựa đào ứ trong thân cành. Đó là nhờ đất mẹ đã tiếp cho nguồn sinh lực mới. Đất giống như bà mẹ có khả năng sinh sôi, nuôi dưỡng muôn loài. Nhưng cũng như bà mẹ, đất cũng có lúc nghỉ. Sau vụ mùa, vào tháng cuối năm giá lạnh, đất ngủ. Khi xuân về, con người phải đánh thức đất dậy để đất lại làm việc nuôi sống muôn loài. Nhưng trước khi đánh thức thì hãy để bà mẹ đất ngủ say vào khoảng thời gian thiêng liêng là lúc giao mùa. Thời gian ấy, đừng làm kinh động giấc ngủ của bà mẹ từng bao lâu vất vả.
Đó chính là nguồn gốc của lễ động thổ. Trải bao đời, chế độ phong
kiến đã khoác vào lễ này nhiều nghi thức phiền toái, như bày biện lễ
vật, nào vàng mã, nào chè rượu, phải có chủ tế, mũ mão, cân đai, lạy
quỳ, hương bái v.v... Nhưng cốt lõi đánh thức đất thì vẫn được bảo lưu: ...Động thổ nay Ở người Mường, bà con gần gũi của người Việt, cũng có lễ này, gọi là lễ đỗng thố. Nghi lễ có khác chút ít song cốt lõi thì như nhau: Hôm làm lễ này thì người già làng, tức ông cai khung, cai giáp dậy thật sớm. Ông xuống thang, tới bên cối giã gạo, được gọi là cái đuông. Trong lòng cối đã có sẵn vài hạt thóc. Ông cai cầm chày giã ba lần. Sau đó, ông cùng một người nhà vác cuốc đi ra suối, nơi người làng vẫn lấy nước để cày cấy. Suối này thường có đắp một cái đập con để ngăn nước, gọi là pài. Đến chỗ pài, ông cai xắn một miếng đất rồi người nhà đi theo ông đem miếng đất ấy ném xuống pài. Nghi thức này gọi là tắp pài (tức đắp đập). Như vậy, ở lễ đỗng thố, nghi thức đánh thức đất rõ nét hơn (giã vào cối) và ông cai cùng người nhà đi theo ông sau này đã hóa thân thành chủ tế và bồi tế trong lễ động thổ đã phong kiến hóa của người Kinh.
Nguồn:
Người đô thị
|
|
Giá như E đừng để A thấy nụ cười E. Giá như E đừng để A thấy ánh mắt E, cảm thông và sâu lắng. Giá như E đừng bao giờ quan tâm đến A như E đã từng làm...
Giá như ngày cuối cùng E còn ở bên A, E đừng hứa hẹn điều gì để A phải hy vọng. Giá như lần gặp cuối cùng đó chúng ta có nhiều thời gian hơn bên nhau, để giờ đây A sống trong hy vọng, hy vọng một điều gì đó không bao giờ đến..
Giá như A biết cách quên E..
Giá như A đừng yêu E nhiều đến thế...
CHợt nhìn thấy E đứng trước cửa phòng A, A mừng rỡ chạy về phía E, đưa tay khẽ chạm vào người E.. Vụt.. Bỗng nhiên E tan thành làn khói bay vào hư vô..
Giật mình thức giấc, bóng đêm vây quanh A, ngoài trời gió thổi mạnh, những táng cây xào xạc, mưa rơi như trút nước. A lồm ngồm bò dậy, chẳng hề có ai cả , chỉ có những giọt nước mắt của mình và tiếng thở dài.
"COn tim anh thêm héo úa, vì tình mình là mất nhau, ai xa xôi có biết hay chăng, lòng anh vẫn thế thôi..."
Không gian yên ắng lạ thường, Aphải học cách chấp nhận sự thật, rằng E đã xa và không bao giờ trở lại nữa. À mà không.. Khoảng cách của hai ta vốn đã xa nhau từ ngày trước, đã biết bao lần E nói rằng chúng ta không có nhiều điểm chung với nhau, chỉ có mỗi A là ngu ngơ yêu E rồi tự nhận lấy đau đớn về mình.
ĐN, 25/8.
Ý nghĩa cuộc sống: Mi ở đâu? | |
“Cuộc sống bây giờ mỗi ngày trôi qua với cảm giác chán ngán. Chán không phải vì cái gì cụ thể mà vì nó vô vị, vô nghĩa rất nhiều. Chúng em sống no đủ về kinh tế thật nhưng tinh thần lại vô cùng trống trải”. Đọc lời tâm sự trên của một bạn trẻ trên mạng, bạn có thấy giật mình? Tại sao lại tồn tại cảm giác trên khi giới trẻ ngày nay được sở hữu quá nhiều thứ? Quá nhiều giá trị phù phiếm Zixia – cô gái 17 tuổi đang sống ở TP.HCM bày tỏ sự thất vọng già trước tuổi như vậy trong một topic trên mạng, tại một forum có tên Báo chí – truyền thông. Topic này là nơi gặp gỡ của những người đã từng gắn bó, yêu “say đắm” một tờ báo dành cho tuổi mới lớn cách đây hơn 10 năm. Theo họ, ngày nay, tờ báo này đã thay đổi đến mức chóng mặt, mở báo ra chỉ thấy có ca sỹ và... băng vệ sinh, trong khi những năm đầu, tờ báo này là một thế giới đẹp đẽ với những bài thơ, trang văn kể về những câu chuyện xúc động về tình cảm thầy trò, cha mẹ và con, tình bạn, tình yêu “tuổi bọ xít” hồn nhiên, trong trẻo, định hướng cho họ một lối sống với những giá trị cao đẹp. Zixia và nhiều nick khác cho biết, họ vẫn nâng niu từng số báo ngày xưa, tìm kiếm, lùng sục khắp các cửa hàng báo cũ để mua cho đủ bộ. Họ đã thực sự tìm thấy một điểm tựa tinh thần, một giá trị sâu sắc từ những tờ báo ấy. Những giá trị phù phiếm là gì? Câu hỏi này được Thanh Hiên – Một cô gái khá sành điệu - định nghĩa: “Thời nay tụi học sinh được dạy cách hâm mộ một thần tượng, dạy cách tiêu tiền tại những cửa hiệu thời trang, dạy cách yêu không để lại hậu quả..., thế là cứ chạy theo những thứ đó, tưởng đó là những giá trị đích thực. Đến khi có một cú sốc nào đó xảy ra thì chơi vơi chẳng biết xử lý ra sao cả, cũng không có một điểm tựa tinh thần nào để trông cậy vì chúng đã mất quá nhiều thời gian vào những “giá trị ảo” kia. Thế rồi sau những ồn ào sôi động, một phút nào họ cảm thấy mình đang sống một cuôc sống thật chông chênh”. Hiên cho biết không phải cứ lấp hết chỗ trống cho một ngày với buổi sáng, chiều đi làm kiếm được thật nhiều tiền, tối đi hát hò, vào vũ trường hay đi cà phê, mua sắm là một cuộc sống ý nghĩa thực sự. “Bằng chứng là tôi có tất cả những thứ ấy nhưng tôi luôn thấy mình trống rỗng”. Chúng tôi cần có một điểm tựa! “Chúng em cần một ai đó chỉ ra cho chúng em những lẽ sống ở đời, chỉ cho chúng em những điều giá trị hơn là dạy cách ăn chơi, hâm mộ các ngôi sao điện ảnh, ca nhạc. Chúng em cần có những điểm tựa vững vàng để những ngày tháng học cách làm người không bị lệch lạc thành xuẩn ngốc”. Có thể nói đó là một “lời khẩn cầu” của một cô bé tuổi teen đang hoang mang trước cuộc sống có quá nhiều “cám dỗ” này. Có thực là giới trẻ đang sống một cuộc sống chông chênh không điểm tựa? Vậy những giá trị đích thực có được từ những sự kiện như nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm, anh Nguyễn Văn Thạc, những phong trào Thanh niên tình nguyện, những gương mặt sống đẹp, có nhiều cống hiến cho đất nước được cả xã hội tôn vinh vẫn xuất hiện hàng ngày trên báo chí, truyền hình, không phải là một “điểm tựa tinh thần” cho thanh niên đó sao? Có phải những lẽ sống đó chưa tìm đến được với giới trẻ, hay tại giới trẻ còn thờ ơ với chúng? Hay tại người lớn đặt quá nhiều niềm tin vào thanh niên, cho rằng thanh niên ngày nay rất giỏi, biết tự mình vượt qua mọi chông gai? “Đừng nghĩ rằng ngày nay giới trẻ sống cởi mở và cứng rắn hơn. Thực tế có rất nhiều người sống khép kín trong vỏ bọc, yếu đuối, ích kỷ, thiếu tự tin, còn chưa kết nối được với thời cuộc, đó chính là lý do vì sao họ luôn cảm thấy chênh vênh cho dù họ có những điểm tựa vững chắc” – N.N.Lan, sinh viên năm 2 khoa Báo chí Phân viện Báo chí - Tuyên truyền Hà Nội nhận xét. Cô gái năng động này cho biết, hiện 1 ngày của cô đã bị lấp đầy bởi việc học ở trường, học thêm, dạy thêm, đi viết bài, đi làm tình nguyện. “Nói chung là luôn chân luôn tay, thậm chí không có thời gian để mà hò hẹn. Nhưng thấy rất vui. Ngược lại hôm nào mình có nhiều thời gian để ăn, ngủ, lang thang thì lại thấy cuộc sống quá ư tẻ nhạt”. Hãy kết nối với thời cuộc bằng cách lăn xả vào cuộc sống, hãy tiêu tốn thời gian vào việc đọc sách báo, đi du lịch, tham gia tình nguyện! Chỉ bằng cách đó, bạn mới tự tìm cho mình những giá trị đích thực của cuộc sống. Một khi đã tìm thấy rồi, điểm tựa sẽ luôn ở sau lưng bạn! | |
Trao tận đến em bằng tất cả tấm lòng
Gửi đi rồi sao anh mãi ngóng trông
Để ngày tháng trôi dần theo quá khứ
Có những lúc buột lòng anh cứ hỏi
Tình đôi ta sao mãi cuối chân trời
Anh quá vội vàng em âm thầm hờn dỗi
Hay đó chỉ là phút nông nỗi bên nhau
Giữa đôi ta sao chẳng có nhịp cầu
Để rồi lại bến bờ thơ mộng đó
Ôi giấc mơ xưa chỉ là câu quan họ
Mà người đời dành lấy lúc chia vui
Anh sẽ ra sao nếu chợt thấy em cười
Hay anh sẽ buồn khi em trào nước mắt
Từng giây phút gần em là khoảnh khắc
Sao em nỡ làm đau nhói trái tim anh
Lỡ mai sau giấc mộng ấy không thành
Em có nghỉ về lòng anh khi ấy
Đối với anh, anh sẽ càng lặp lại
Tiếng nói vô hình'' yêu chỉ riêng em''.
Sao thấy toàn lạnh giá
O và chú hai ngả
Xa khuất cuối chân trời
Lặng nhìn áng mây trôi
Nhớ về O khi ấy
Lắm khi lòng chợt thấy
Thiếu vắng bóng hình O
O có hiểu cho rằng
Thiếu O ,chiều thiếu nắng
Đà Nẵng càng trống vắng
Càng nghĩ càng cay đắng
CHút tình đành nín câm
Đêm nằm mắt đăm đăm
Hỏi O còn nhớ chú?
Chờ khi mặt trời nhú
Đón ánh nắng mai hồng
Rồi lại ngóng lại trông
Hình bóng O trên Net
Thương tặng O của chú!!!
Bồi hồi chợt nhớ đến ai xa vời
Giờ này cách biệt phương trời
Bên người thương ấy, bỏ tôi nơi này.
Chiều nay Đà Nẵng mưa bay
Xót xa tình lỡ, tình say , tình buồn
Ngỡ ngàng chợt hạt lệ tuôn
Có hay tôi mãi vấn vương một người
ĐN, 1h15 AM, 4/1/2008
Gửi hồn ta vào chút nắng chiều buông.
Trên dòng phố biết bao người tấp nập
Có hay chăng một lữ khách thẩn thờ.
Viết cho em một kỉ niệm ngây thơ.
Gắn trong tim, không bao giờ phai nhạt
Gió Huế chiều dù thổi vào mướt mát
Không thể nào thay thế được tay anh.
Chớ trách anh khi tình vẫn còn xanh
Giữ niềm tin chờ ngày mai tươi sáng
Chiều cuối năm thơ anh không lai láng
Vẫn gửi về chút gió đến Huế yêu.
5h10 pm . 31/12/2007
Thương tặng em yêu
Thứ bảy trôi như giấc mộng vội vàng
Không có anh hạnh phúc nỡ sang ngang
CỐ nén cô đơn cho tim buồn đau khổ
Thôi em nhé đừng buồn thêm nữa nhé
Mỗi ngày trôi anh như kẻ vô hình
Không anh bên tình không sáng lung linh
Để em buồn, thêm một lần sao nỡ.?
Thôi em nhé, đừng chờ anh nữa nhé.
Khoảng cách xa nhưng anh vẫn luôn gần.
Em hãy cười và mắt sáng long lanh
Để cho anh thêm một lần khao khát.
Thôi em nhé ,hãy cười lên em nhé
Tình đôi ta vẫn rực sáng trên đời
Thêm một lần, thêm một lần nữa thôi
Để tình ta càng thắm màu hạnh phúc.....
Không biết đặt tựa đề là chi cả???/
Hic , vừa sáng tác thơ con cóc, vừa Online mệt dữ à....
Thứ 7/29/12.2007
Tặng cho em
CHợt gặp em một buổi chiều giá buốt
Bốn mắt nhìn, mình cứ ngỡ không quen
Năm năm xa, đã đổi thay hình bóng khác.
Buồn làm gì cho giọt lệ hoen mi.
Biết giờ này em đã quên anh
Chàng trai ngày nào đã cùng em sánh bước.
Trước mặt em, anh vô tâm là vậy
Để đêm về, thổn thức bởi tái tê.
Biết giờ này em đã quên anh
Tên của anh chìm lẫn vào hàng ngàn tên khác.
Như khoảnh khắc anh vô tình đánh mất
Trong cuộc đời chẳng thiếu sự lỡ tay????
Rồi mai đây? Ừ, có lẽ giờ đây???
Bên cạnh anh đã có người cùng sánh bước.
Sẽ cùng anh đặt niềm tin vào phía trước.
Vào con người, vào sức mạnh của tình yêu.
Dù biết yêu, biết chiều, bên anh khi anh ngã.
Dù người ấy đối với anh là tất cả.
Anh vẫn chẳng quên rằng :
Người đó không phải là em????
Last Comment
Calendar
| Mon | Tue | Wed | Thu | Fri | Sat | Sun |
|---|---|---|---|---|---|---|
| << < | > >> | |||||
| 1 | 2 | |||||
| 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | 9 |
| 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | 16 |
| 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 |
| 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | 30 |
| 31 | ||||||
Who's Online?
Visitor: 1
Announce
Tags
Categories
Archives
- December 2009 (2)
- July 2008 (15)
Syndication
19/02/2009 @ 06:12:11
by XXX
thanks
18/11/2008 @ 01:53:34
by ITCOM